Chương 38: Không cần si mê anh đây, anh đây chỉ là truyền thuyết mà thôi

"Cả đời tôi không quỳ trời, không quỳ đất, chỉ quỳ dưới chân em."

———

Tôi ở bệnh viện một tuần, cuối cùng hoa cúc cũng bình phục, bác sĩ nói đã có thể xuất viện.

Sáng sớm hôm đó tỉnh lại, tôi đây liền bị dọa cho giật mình! Vương Minh dẫn theo bảy tám tiểu nhị cao lớn mặc tây trang màu đen, còn đeo kính đen, đứng trước giường, vừa thấy tôi mở mắt liền đồng thanh kêu to: "Chào buổi sáng tiểu Tam gia!"

Tôi.........

Mẹ bà mới sáng sớm tỉnh lại mà đã thấy mấy người ăn mặc như đưa tang đứng vây quanh ông đây, hôm nay coi như xui xẻo nguyên ngày rồi! Một đám hán tử mấy người còn "Chào buổi sáng tiểu Tam gia", tiếng kêu còn muốn lớn hơn tiếng chuông. Chào buổi sáng em gái mấy người thì có! Ông đây vừa mới ngủ dậy, ông đây chưa kịp chuẩn bị tinh thần mấy người hiểu không! Ông đây chưa gì đã bị mấy người dọa đến cả hoa cúc cũng thấy đau rồi đó!

Tôi cau mày ngoắc Vương Minh, bò dậy, ngồi lên giường.

Vương Minh vỗ tay, liền có một hán tử mặt rỗ bưng chậu rửa mặt tới cho tôi, tôi nghiêng người quan sát, là một cái chậu bạc thời nhà Minh, cũng không biết là lấy từ ngôi mộ quỷ quái nào ra nữa. Thân chậu được lau chùi sáng bóng, nước bên trong nóng hổi, trong chậu thả một chiếc khăn lông trắng như tuyết.

"Tiểu Tam gia, rửa mặt!" Hán tử bưng chậu khom người hét lớn vào mặt tôi, nước miếng có mùi hành tỏi phun thẳng lên mặt tôi, cực kỳ chấn động!

Tôi dùng khăn lau sạch mưa phùn trên mặt, rồi lau tay, sau đó lại có một hán tử gương mặt bóng loáng bưng chén cháo, chén sứ làm từ thời nhà Thanh còn nóng hôi hổi tới, lớn tiếng nói: "Tiểu Tam gia, mời dùng!"

Tôi nhìn nước miếng văng tứ tung trên sàn dư sức đào ra mấy cái hố của cậu ta, tự nhiên cảm giác có khi nào dầu trên mặt cậu ta sẽ chảy vào chén hay không, vừa nghĩ vậy khóe miệng đã không nhịn được co rúc.

Dùng ông nội cậu chứ dùng!

Tôi đảo mắt một vòng quanh đám hán tử, rồi quay sang từng người ý bảo họ ra ngoài, lại dùng ánh mắt bảo Vương Minh ở lại.

Chờ một đám hán tử nối đuôi nhau ra ngoài hết, tôi đưa tay nắm cà vạt Vương Minh, lôi cậu ta đến trước mặt mình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu nói thật cho ông, là tên ngu ngốc nào bày trò với ông? Bộ cậu không nhìn thấy tiểu nhị bưng cháo lúc nãy, trong chén toàn là nước miếng của cậu ta sao, còn cái tên mới sáng sớm đã phun một cơn mưa hành tỏi cho ông đây!! Cậu nói muốn tôi phối hợp diễn kịch, tiểu Tam gia tiếng tăm lừng lẫy tôi đây cũng phối hợp diễn với cậu, nhưng tiểu nhị đoan chính trong nhà cậu không tìm, lại đi tìm một đám người không bình thường, mới sáng dậy đã muốn làm khó dễ ông đây, rốt cuộc cậu có ý đồ gì!"

"Chị Nha........là chị Nha!" Vuơng Minh bị tôi phun nước miếng đầy mặt, vội vàng dùng tay áo lau mặt, lắp ba lắp bắp nói: "Là chị Nha bảo tôi làm như vậy! Hôm qua chị ấy nói với tôi chị ở đối diện nhìn qua thấy mỗi ngày cậu đều không được chăm sóc chu toàn, cho nên kêu tôi nhất định phải làm như vậy, để phô trương khí thế của tiểu Tam gia ngài! Hai người kia cũng là tự chị ấy chọn!"

Tôi..........

Xem ra không thể chọc vào mãnh nữ nữa rồi..........

Tôi tức giận kéo Vương Minh nửa ngày, cuối cùng cũng buông tay.

Vương Minh đứng lên, suy nghĩ một chút lại cầm chiếc hộp khảm cẩm thạch lên đưa tới trước mặt tôi, thận trọng nói: "Tiểu Tam gia, thay quần áo?"

Tôi nhìn bộ quần áo Tôn Trung Sơn thẳng tắp trắng tinh tươm trong hộp, nói: "Cậu ra ngoài trước đi........"

"Để tôi giúp em." Tôi vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng Muộn Du Bình từ cửa vọng lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy Muộn Du Bình xách một hộp giữ ấm mở cửa đi vào.

"Đại Trương ca." Vương Minh quay đầu nhìn Muộn Du Bình, kêu một tiếng.

Muộn Du Bình mặt không cảm xúc gật đầu, nói: "Cậu ra ngoài trước đi."

"Được!" Vương Minh cười đáp một tiếng liền xoay người đi, lúc đi ngang Muộn Du Bình còn kín đáo đưa hộp gỗ cho anh.



Muộn Du Bình cầm hộp gỗ, ngón út cầm hộp giữ ấm đi tới, đặt hộp giữ ấm lên tủ đầu giường, sau đó đặt hộp gỗ lên giường.

Anh xấn tới chỗ tôi, bắt đầu cởϊ áσ.

Ông đây lập tức luống cuống, anh muốn làm gì! Anh cởϊ áσ cho tôi có nhất thiết phải dán chặt lên người tôi như thế không? Bên ngoài phòng bệnh còn người đó, rèm cửa sổ còn chưa kéo lại, chị Nha ở bên kia còn đang nhìn chúng ta đó! Anh không thể vì điên tình mà làm tôi nha!

Cũng may Muộn Du Bình cuối cùng cũng chả làm gì tôi cả, anh chỉ cởϊ áσ quần tôi rồi giúp tôi thay quần áo.

Lúc mặc áo xong tôi mới phát hiện, trên bộ trang phục Tôn Trung Sơn trắng như tuyết có thêu một con rồng, kĩ thuật thêu vô cùng tinh xảo, rồng trắng trên áo nhìn rất sống động, cứ như muốn bay ra ngoài vậy.

Muộn Du Bình để tôi ngồi trên giường, anh quỳ một chân xuống đất, bên cạnh đặt một đôi giày da màu trắng không dính chút bụi, chuẩn bị mang vào cho tôi, tôi vội vàng cầm tay anh lại.

"Anh quỳ làm gì? Tôi nói: "Anh mau đứng lên cho em, em có bị liệt nửa người đâu!"

Muộn Du Bình cười cười nhìn tôi nói: "Cả đời tôi không quỳ trời, không quỳ đất, chỉ quỳ dưới chân em." Nói xong liền cúi đầu mang giày cho tôi.

Tôi nói mấy bạn nghe giờ phút này tôi quả thật bị anh làm cảm động muốn chết, tôi cảm động đến mức nước mắt cũng bắt đầu dâng lên rồi này, nhưng miệng tôi lại là miệng tiện, nó chính là không tự chủ được mà nói: "Em nhớ ở Thất Tinh Lỗ Vương Cung anh từng quỳ dưới chân bánh tông, vậy quan hệ giữ anh và nó như thế nào?"

Lời này vừa ra, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, thời gian chết lặng một giây.

Bây giờ tôi đang rất muốn tự vả miệng mình một cái!

Cuối cùng Muộn Du Bình đứng lên, mở hộp giữ ấm, là..........chè trứng.

Tôi cẩn thận nhìn một chút, ** mịa còn có đường nâu!

Ở trong ấn tượng của tôi món ăn này không phải dành cho phụ nữ mới sinh đang trong tháng ở cữ ăn sao?

"Ăn đi, tôi thấy trên tivi người ta bảo ăn món này sẽ bổ máu. Em cũng chảy không ít máu rồi." Muộn Du Bình nói, sau đó múc một quả trứng gà đưa tới miệng tôi.

Tôi.........

Tôi rất muốn hỏi có phải anh thấy trên tivi bảo thứ này bổ máu nên anh liền cho rằng máu tôi mất với máu phụ nữ sinh con mất giống nhau phải không?

ĐM!

Ông đây không ăn!

Nhưng ông đây sao có thể nói ra lời này được!

Vì vậy tôi cũng chỉ có thể há mồm mà ăn.

Có điều ăn cũng ngon lắm, trứng gà vẫn còn lòng đào, vừa cắn vào lòng đỏ liền chảy ra, hòa cùng vị rượu ngọt nhẹ, mùi vị quả thật rất ấm áp, tôi ăn cũng rất vui vẻ.

"Anh cũng ăn đi." tôi nói, trong lòng thầm nói hai chúng ta đều là người ở cữ.

Muộn Du Bình ăn một trứng, sau đó đút cho tôi.

Vừa ăn bọn tôi vừa nói chuyện.

"Một hồi chúng ta xuất viện, toàn bộ anh em chị Nha sắp xếp sẽ ở hành lang chờ chúng ta." Muộn Du Bình nói.



Xem ra chị Nha diễn kịch còn sâu hơn cả tiểu Tam gia tôi đây.

Tôi ừ một tiếng, nói: "Chị sắp xếp nhiều người theo chúng ta như vậy, có phải là vì chị ấy không đồng ý với sự sắp xếp của anh không?"

"Không phải." Muộn Du Bình lắc đầu: "Mục tiêu của chúng ta hôm nay là đến đường khẩu của chị Nha, tôi đã sắp xếp xong xuôi, em chỉ cần tới chỗ chị ấy là được. Chỗ cũ của chúng ta không an toàn cho lắm."

"Sau đó thì sao." Tôi húp nước chè nói.

"Lúc xuất viện sẽ là tôi, em, Vương Minh đi một xe. Vương Minh lái xe, tôi ngồi ở trước, em ngồi ở sau. Chị Nha và đám tiểu nhị sẽ ở sáu chiếc xe theo chúng ta." Muộn Du Bình nói

Tôi uống một hớp canh, mùi vị của nó vừa thơm vừa ngọt, còn nóng hổi rất thích hợp ăn vào mùa đông.

"Đúng là thị uy lớn thật nha!" Tôi nói: "Sợ người khác không biết chúng ta có nhiều người sao, vậy thằng nhóc Tiếu Tuấn kia sẽ tới chứ?"

"Sẽ tới." Muộn Du Bình nói: "Bởi vì chúng ta đi ngang đường Thanh Niên, mà chín giờ hôm nay sẽ xảy ra một trận ẩu đả dẫn đến kẹt xe. Đúng chín giờ trận ẩu đả sẽ diễn ra, vừa hay lúc ấy chúng ta đi ngang qua, khi ẩu đả bắt đầu, những chiếc xe theo sau sẽ bị cản lại."

"Đường Thanh Niên? Là khu mới xây?" Tôi trầm ngâm một chút, nói: "Em nhớ con đường này, ở đó có một đoạn đường rất hẹp, hơn nữa vì để mở đường mà biệt thự hai bên đều bị dỡ bỏ, khung cảnh trông như thành phố quỷ, ban ngày sẽ không có người đến. Nơi đó quả thật thích hợp để gϊếŧ người trả thù!"

Muộn Du Bình gật đầu nhìn tôi nói: "Ừ."

Tôi tươi cười rạng rỡ, vỗ tay nói: "Nếu là em, sợ là sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy đâu. Huống chi là thằng nhóc Tiếu Tuấn đã bị đôi cô nhi quả phụ kia làm phiền đến đầu óc mơ hồ, hắn nhất định sẽ tới! Có phải anh còn bố trí người mai phục chung quanh khu đó hay không?"

"Ừ." Muộn Du Bình gật đầu: "Tôi không thể để em gặp một chút bất trắc nào. Em biết chị Nha bị chặn bên ngoài sẽ đi đâu không?"

"Để em đoán!" Tôi cười nói: "Chẳng lẽ anh kêu chị ấy đến hang ổ của Tiếu Tuấn?"

Muộn Du Bình gật đầu, nói: "Chiêu này trong ba mươi sáu kế gọi là diệt cỏ tận gốc."

Tôi cười gật đầu. Nhưng trong lòng lại đổ mồ hôi lạnh, giải quyết tận gốc, đúng là cách giải quyệt triệt để thật. Nếu không phải hôm qua tôi đã khủng bố chị Nha trước, vậy hôm nay anh phái chỉ đi giải quyết tận gốc, lỡ đâu chị ấy tìm được cô nhi quả phủ ở hang ổ của Tiếu Tuấn thật, vậy e là sẽ có vài cỗ thi thể được dâng lên trước mặt anh rồi đó!

"Hay lắm! Kế hoạch hoàn mỹ!" Tôi đứng dậy nói: "Thời gian không còn sớm, chúng ta nên nhanh hơn, nếu không một hồi không kịp bọn côn đồ đánh nhau!"

Nói xong tôi liền đứng lên đi ra cửa.

Cửa vừa mở, ngoài cửa đứng một hàng dài đám tiểu nhị Vương Minh dẫn tới, ít nhất có hai ba chục đại hán vạm vỡ, mặc tây trang màu đen đeo mắt kính đen, xếp hàng nghiêm chỉnh như hàng cây ven đường.

Tôi mặc quần áo Tôn Trung Sơn thêu rồng trắng, ngưỡng đầu hóp bụng bước ra, Muộn Du Bình yên lặng theo sau tôi.

Vương Minh đứng trước lớn tiếng nói: "Chào tiểu Tam gia!"

Tất cả hán tử mặc tây trang đen cũng cùng kêu lên: "Chào tiểu Tam gia!"

Tôi thấy y tá đẩy xe từ hàng lang đi tới nghe thấy tiếng rống to như vậy bị doạ cho cả người đều run lên.

Yo, đây không phải cô y ta hay lắc lư ở phòng tôi sao, là cái người đã từng ép tôi cởϊ qυầи kiểm tra bệnh, còn thường xuyên dùng ánh mắt hoa si nhìn Muộn Du Bình đó sao? Dọa chết cô ha! Ha ha ha!

Cơ mà cô nhìn đến tôi sao mặt mày lại đỏ lên hết rồi, ông đây nói cho cô biết tuy khoảng thời gian này mông tôi không được khỏe, nhưng ông đây tùy tiện ăn mặc một chút cũng rất đẹp trai phải không! Nhìn thấy cuối cùng cô cũng nhận thức được vẻ đẹp của tôi, vậy thì tôi sẽ không so đo chuyện trước kia cô muốn lột quần tôi xem bệnh nữa!

Xin đừng mê luyến ca nữa, ca chỉ là một truyền thuyết thôi!