Chương 1: Vậy Ông Đến Đền Một Cái Đi!!

Bệnh viện.

Trên hành lang trống trãi yên tĩnh, trong nhà vệ sinh mơ hồ truyền đến tiếng khóc nức nở thê thảm.

“Mẹ nó, câm miệng cho ta! Mày nghĩ mày cùng tiện nhân kia sẽ có một cái kết cục giống nhau sao?!” Một lão trung niên tàn nhẫn đá một thiếu nữ nằm cuộn tròn trên mặt đất, khuôn mặt vặn vẹo mắng.

Dứt lời.

Không một ai phát giác ra một thiếu nữ khác trong nhà vệ sinh đang ở trạng thái hôn mê, ngón tay cứng đờ bỗng nhiên run rẩy.

Bùi Doãn Ca đầu đau như búa bổ tỉnh dậy, giây tiếp theo bỗng dưng mở mắt, lãnh quang hiện ra!

Nhưng mà cô lại phát hiện chính mình tự nhiên xuất hiện ở một địa phương xa lạ.

Đây là nơi nào? Cô không chết sao??!

Lần đầu tiên Bùi Doãn Ca gặp phải loại chuyện quỷ dị như này.

Bất chợt, không đợi cô quen thuộc hoàn cảnh thì tên viện trưởng bên cạnh liền bỗng nhiên phát hiện ra cô.

- Nha, tiểu tiện nhân thế nhưng tỉnh rồi.

Viện trưởng khuôn mặt mập mạp tràn đầy âm hiểm cười, trực tiếp vứt bỏ quần áo rách rưới của thiếu nữ kia, đi đến gần Bùi Doãn Ca.

Cái tên Bùi Doãn Ca nghe êm tai, so với những người khác thì đúng là dễ nghe hơn nhiều.

Bùi Doãn Ca nghe từ ngữ, lại nhìn thấy một màn này, có cảm giác quen thuộc quái dị, trong lòng càng lúc càng nắm chắc cái suy nghĩ lớn mật của mình.

- Ngươi là ai?



- Bùi Doãn Ca, ngươi tỉnh lại cho ta, giả vờ mất trí nhớ gì chứ? Hai ngày trước không phải còn tự xưng chính mình là đại tiểu thư Tần gia sao?? Thân phận cũng thay đổi đa dạng thật!

Viện trưởng âm âm mỉa mai, mà Bùi Doãn Ca nghe xong lời này, sắc mặt lại càng thêm chắc chắn.

Cô biết vì sao mà một màn này như vậy lại quen thuộc rồi.

Đây không phải là nội dung quyển tiểu thuyết phản xã hội ngôn tình lúc trước mà thư ký cho nàng xem sao??

Sở dĩ nói nó phản xã hội, là bởi vì quyển sách này tuy rằng là sảng văn, nhưng nữ chủ Tần Hữu Kiều tính cách lại có thù tất báo. Chỉ cần kẻ nào không thuận theo ý cô, thì người đó nhất định phải thân bại danh liệt.

Mà nữ phụ cũng cùng tên với cô là Bùi Doãn Ca, trong tiểu thuyết là loại nhân vật tồn tại ở tầng lớp thấp nhất, lớn lên ở cô nhi viện, tính cách hướng nội tự bế, lại cực kỳ khao khát tình thân gia đình.

Năm 17 tuổi, thiên kim thật Bùi Doãn Ca bị ôm sai được đón trở về Tần gia. Vốn dĩ Bùi Doãn Ca cho rằng chính mình có được ba người anh trai, nhưng lại không nghĩ tới nữ chủ thiên kim giả sớm đã thay thế được địa vị của mình.

Thái độ các anh trai với cô thì lạnh nhạt, ánh mắt nhìn cô luôn mang sự khinh thường, chỉ đem nữ chủ Tần Hữu Kiều coi như em gái ruột.

Hai năm sau đó, Bùi Doãn Ca tận mắt nhìn thấy Tần Hữu Kiều được các anh trai của mình xem như công chúa, nâng niu ở lòng bàn tay mà sủng. Mà cô chỉ là một vịt con xấu xí, cái gì so ra đều kém xa Tần Hữu Kiều.

Càng tỏ ra ghen ghét Tần Hữu Kiều, càng nói Tần Hữu Kiều chiếm đoạt tất cả của cô, thì ánh mắt các anh trai nhìn cô lại càng lúc càng lạnh.

Nhưng trên thực tế, Tần Hữu Kiều mới là nhân vật tàn nhẫn. Bề ngoài ngây thơ vô hại, nhưng mỗi ngày trong sáng ngoài tối dẫn dắt đám anh trai Tần gia, ám chỉ Bùi Doãn Ca tinh thần không bình thường, quá mức cố chấp đen tối.

Ngay cả lần này Bùi Doãn Ca bị đưa vào bệnh viện tâm thần cũng là do Tần Hữu Kiều một tay an bài, làm các anh trai nhìn cảnh Bùi Doãn Ca "nổi điên" đem cô ta đẩy xuống lầu. Cuối cùng cũng không thể không đem Bùi Doãn Ca đưa vào bệnh viện tâm thần.

Nhưng điều bọn họ không dự đoán được chính là, bệnh viện này căn bản chính là một bệnh viện đen, viện trưởng ở đây có sở thích dâʍ ɭσạи thiếu nữ.

Hồi tưởng lại, Bùi Doãn Ca đều ngăn không được cười nhạo.

Nữ chủ như vậy, đều có thể được gọi là có thù tất báo "nữ chủ hình tượng hắc liên hoa" a.



……

Nhớ lại xong cốt truyện, Bùi Doãn Ca chỉ có thể tiếp thu hiện thực, lại không có bất kỳ hoảng loạn gì.

Cô trầm giọng nói, thanh âm lạnh lẽo đến xương tủy: “Chân của ta, là ngươi làm bị thương?”

Vấn đề bất thình lình làm viện trưởng trố mắt, rất nhanh lại âm trầm cười lạnh.

- Đầu óc của tiểu tiện nhân ngươi hỏng rồi? Còn nghĩ bản thân là đại tiểu thư Tần gia, cũng không nhìn xem bản thân là cái thể loại gì?!

Viện trưởng nói xong, vừa định đánh cô xả giận một phen, lại không nghĩ đến người trước mặt đang chậm rãi đứng lên. Dường như không có bất kỳ đau đớn gì.

- Vậy ngươi đến đền một cái đi.

Bùi Doãn Ca mặt mày minh diễm phong tình, cố tình lộ ra vài phần tàn nhẫn.

Nhìn không thấu biểu cảm này càng làm cho da đầu người ta thẳng đứng!

Một màn này thiếu chút nữa làm cho viện trưởng cho rằng chính mình thấy quỷ!

Thiếu nữ trước mắt như thay đổi thành một người khác, căn bản một chút cũng không giống Bùi Doãn Ca nhát gan tự bế lúc trước!?

- Muốn chọn chân nào để đền?

Lời nói thiếu nữ như là bùa đòi mạng, nhưng một lát lại làm viện trưởng thanh tỉnh lại đây!

Gặp quỷ cái khỉ gì! Chỉ là một nha đầu làm bộ làm tịch, cư nhiên còn dám hù dọa hắn?!

- Dán hù dọa định làm ta sợ? Tiểu tiện nhân, xem ta như thế nào thu thập ngươi!