Chương 8: Đậu đỏ

Editor: Soda Kem



Nhà Chu Thanh Dao ở tầng 5, dựa vào phía tây.

Hai tay bưng nồi niêu đã rỗng ruột nhẹ hơn rất nhiều so với khi ra cửa, nhưng vẫn là một thử thách không nhỏ với loại hình người toàn xương như cô.

Cứ ba bước lại một lần thở dốc leo lên tầng 5, tay không tiện mở cửa, cô đành buông nồi niêu, lấy chìa khoá từ trong túi ra.

"Cạch" một tiếng, cánh cổng sắt mở ra một khe hở nhỏ.

Trong phòng khách chỉ mở đèn trần, chiếu sáng lên lưng ghế sô pha.

Trên bức tường trắng loang lổ dán một hàng ảnh chụp, hầu hết là hình ảnh một nhà ba người ấm áp, chỉ có một tấm có mặt cô.

Ba Chu ôm Chu Thanh Tiện, Lý Huệ ghé vào bên trái ông cười thật tươi, Chu Thanh Dao cứng ngắc đứng bên phải.

Đầu bên này một nhà hạnh phúc mỹ mãn, đầu bên kia mặt không biểu cảm chẳng có chút vui vẻ nào.

"—— ha ha, xe ngựa tới!"

Từ phòng ngủ chính vọng ra tiếng cậu nhóc vỗ tay cười huyên náo, âm thanh trẻ con non nớt.

Giọng Lý Huệ lo lắng theo sát sau đó, "Ông cẩn thận một chút, đừng làm ngã con trai"

"Chơi ở trên giường không sao, bà xem con rất vui vẻ nha."

Ba Chu chơi cao hứng, tiếng cười không dứt lọt vào tai, giọng điệu cũng cao hơn ngày thường, "Xe ngựa sắp khởi động, mời hành khách ổn định chỗ ngồi!"

Chu Thanh Dao đứng giữa phòng khách yên lặng lắng nghe toàn cảnh, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, cắn mạnh môi dưới.

Trái tim như bị thứ gì đó tàn nhẫn đâm vào, nhói lên một cơn đau ngắn ngủi không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại rất giày vò.

Một lát sau, cô bình tĩnh trở lại, thản nhiên như không có việc gì đi vào phòng bếp cất nồi niêu.

Như mọi ngày, cô chắc chắn sẽ rửa nồi niêu sạch sẽ từ trong ra ngoài, nhưng hôm nay cũng chẳng muốn làm.

Cô mở tủ lạnh lấy quả cà chua bi, tuỳ ý rửa sạch vài cái rồi cắn một ngụm, nước sốt chua ngọt lạnh lẽo tràn ra khắp khoang miệng.

Hờn dỗi trong lòng lúc vừa rồi hoàn toàn biến mất.

Vài ngụm ăn xong một quả cà chua, cô dùng nước sạch rửa mặt rồi xoay người về phòng mình.

.....

Vừa đến mùa hè phòng ở bị nắng chiếu rọi thành l*иg hấp, quạt trần trên đỉnh đầu không hề có tác dụng, tiếng "Kẽo kẹt kẽo kẹt" ồn ào đến phiền lòng.

Chu Thanh Dao mở cặp sách lấy ra một cuốn sổ nhỏ bằng lòng bàn tay, màu trắng tinh đơn giản, không có hoạ tiết gì, một số '3' nho nhỏ được ghi ở góc phải bên dưới trang bìa.

Không ai biết nó có nghĩa là gì, ngoại trừ bản thân cô.

Đèn bàn toả ra một vòng ánh sáng nhu hòa, cô mở cuốn sổ, lật đến mấy tờ cuối cùng, dùng bút đen ghi nhật ký hôm nay.

Ngày 18 tháng 6.

Nhà Trương gia gia: +1.

Đêm khuya cùng nhau: +1.

Một dấu chấm câu kết thúc, cô buông bút, hai tay sờ gò má nóng nực, tầm mắt dừng ở bốn chữ "đêm khuya cùng nhau", khóe môi nhấp nhẹ vài cái, không nhịn được trộm cười tủm tỉm.

Trình Tiêu, Tiêu trong Tiêu Dao.

Tất nhiên Chu Thanh Dao biết tên của anh, chỉ là từ giọng nói trầm thấp quyến rũ kia nói ra có một tư vị kỳ diệu thật khác.

Bốn bỏ lên năm mà nói, bọn họ cũng coi như là quen biết, phải không?

Lòng bàn tay nóng bỏng ôm mặt cười ngây ngô một lúc lâu, sau đó cô cất cuốn sổ nhỏ vào cặp sách giấu kĩ rồi đứng dậy đi đến bên cửa sổ.

Ven tường cạnh cửa sổ để một chiếc gương to hình chữ nhật, đó là Lý Huệ không dùng nữa, nói là tặng cô nhưng chẳng khác nào thu đồ phế thải của bà ta.

Chu Thanh Dao cũng không làm ra vẻ, vui vẻ nhận lấy.

Có một chút, còn tốt hơn là không có gì.

Cô đứng trước gương, nghiêm túc đánh giá bản thân.

Dưới mái bằng dày nặng là khuôn mặt nhỏ cũng được coi là xinh đẹp, nhưng nhìn từ góc độ nào cũng không thấy một nét quyến rũ sεメy.

Chu Thanh Dao không khỏi nghĩ lại ngày đó trốn sau bức tường nghe trộm anh nói chuyện với người phụ nữ khác, và những câu thoại đầy ái muội.

Cô không biết người phụ nữ đó có quan hệ gì với anh, chỉ nhớ rõ người nọ có gương mặt kiều diễm, đường cong hấp dẫn, đặc biệt là hai ngọn sóng lãng cao trước ngực....

Nghĩ đến đây, cô cúi đầu nhìn bộ ngực hơi nhô lên đồi núi nhỏ, hiệu quả thị giác quả thật kém rất xa.

Chu Thanh Dao uể oải thở dài.

Thật không thể so sánh được.

Hoàn toàn là cảm giác khi bóng rổ đυ.ng vào bóng bàn, vô cùng bi thảm.

.......

Hai ngày sau, vì giáo viên bị ốm nên tiết thể dục đổi thành tự học.

Uỷ viên học tập luôn ổn định nhất bảng rất thích tìm cô thảo luận bài tập, vừa đến tiết tự học đã đổi vị trí ngồi cùng bàn với cô.

Chu Thanh Dao cũng không từ chối Chu Uẩn, dù sao cùng học tập với người giỏi hơn mình, trình độ nhất định sẽ tăng lên.

"Bài lần trước tớ về nhà nghĩ lại, thật ra có một cách giải khác càng đơn giản..."

Hắn đẩy mắt kính trượt xuống chóp mũi lên trên, tay cầm bút nhanh chóng tính toán, đang lải nhải ý tưởng giải đề, ngẩng đầu lại thấy Chu Thanh Dao ngơ ngẩn nhìn chằm chằm nữ sinh béo nhất lớp.

Chu Uẩn nhẹ giọng nhắc nhở, "Chu Thanh Dao?"

Cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, miệng lẩm bẩm, "Sao có thể.... to như vậy chứ?"

"Hả?"

Hắn không nghe rõ, cúi đầu tiến lại gần, "Cậu nói gì?"

Chu Thanh Dao nhìn chằm chằm nữ sinh đang ăn vụng bánh kem dưới bàn, ánh mắt hội tụ ở hình dáng cao ngất trước ngực, giống như quả bóng cao su được bơm căng vậy.

Cô bĩu môi, tỏ vẻ khó hiểu.

Lát sau, cô thở dài một tiếng, sau đó lặng lẽ thu hồi ánh mắt, trở lại khung học tập buồn tẻ vô vị.

"Xin lỗi, cậu vừa nói gì thế, lặp lại lần nữa được không?."

.....

Giờ nghỉ trưa, Hồ Mộng tới tìm Chu Thanh Dao như thường lệ, hai người đùa giỡn suốt đường đến nhà ăn.

Cách một đám người, Chu Thanh Dao liếc mắt một cái nhìn thấy cô gái mập mạp ngồi một góc ăn uống thỏa thích, mâm đồ ăn chất thành núi.

Chu Thanh Dao vẫn luôn thấy thắc mắc, vì thế, cô lựa chọn mở miệng nhờ người bên cạnh giúp đỡ.

"Cậu nói.... Nếu có một cái cây kết trái quá nhỏ, là nguyên nhân gì dẫn tới?"

Hồ Mộng bị hỏi đến sững sờ, lộ vẻ khó xử, "Môn Sinh Học tớ chỉ đạt tiêu chuẩn mà thôi, cậu chắc chắn muốn hỏi tớ?"

Chu Thanh Dao nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định đáp lại.

Được đến học sinh giỏi hoàn toàn tin tưởng, Hồ Mộng ngẩng đầu lên một góc 45°, ra vẻ trầm tư nói: "Theo tớ thấy, hoặc là không đủ nước, hoặc là không đủ dinh dưỡng."

Chu Thanh Dao suy tư, tỏ vẻ nghi hoặc, "Vậy sao?"

"Ba tớ nói, phải ăn no uống đủ mới có thể cao lớn khoẻ mạnh."

Chu Thanh Dao gật đầu, có lý.

Đặc biệt sau khi quét mắt một vòng, phát hiện người có thân hình như cô đều là ngực nhỏ, thậm chí có người vùng đất bằng phẳng, còn không bằng đồi núi đáng yêu của cô.

Vì thế, lúc mua cơm, cô hào hứng múc một chén lớn, thuận tiện mua thêm hai chiếc bánh bao, Hồ Mộng bên cạnh hít một hơi, hô hấp run rẩy, quả thực sợ ngây người.

"Cậu làm gì vậy, mấy ngày rồi không ăn cơm?"

Chu Thanh Dao ánh mắt kiên định, tư thế thấy chết không sợ, "Cậu nói rất đúng, không ăn no làm sao lớn nổi."

"...."

Hồ Mộng nghiêm túc nghi ngờ mình xuất hiện ảo giác.

Sức ăn của cô gái nhỏ này nhiều lắm là một chén cơm, ăn thêm một ngụm đều có thể nôn ra.

......

Ước chừng mười lăm phút sau, lo lắng của Hồ Mộng nhanh chóng được xác thực.

Chu Thanh Dao mạnh mẽ ăn xong một chén cơm và một cái bánh bao đã ngán đến tận cổ, Hồ Mộng vừa mắng cô tự làm khổ mình, vừa đỡ cô chậm rãi bước đi.

Đi ngang qua hồ nước bên cạnh quầy bán quà vặt, cô vừa nghe tiếng nước chảy xôn xao kia liền không nhịn được nữa, vài bước tiến lên, khom lưng nôn ra.

Hồ Mộng lòng nóng như lửa đốt đi vòng quanh cô, nghe tiếng đã thấy ruột gan khó chịu, vội vàng đến quầy bán quà vặt mua nước và khăn giấy.

Chu Thanh Dao nôn sạch sẽ đồ ăn vừa nhét vào dạ dày, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, vành mắt phiếm hồng.

Người như trút được gánh nặng, cuối cùng cũng thở ra được một hơi.

Cô nhận lấy nước Hồ Mộng đưa để súc miệng, vị đắng tan đi rất nhiều.

Hồ Mộng quan tâm hỏi: "Thế nào, có ổn không?"

"Ừ, không sao."

Hồ Mộng rút ra tờ khăn giấy lau vệt nước ở khoé miệng Chu Thanh Dao, "Cậu liều lĩnh quá, còn không rõ sức ăn của mình sao?"

Chu Thanh Dao vừa trải qua sông cuộn biển gầm cười yếu ớt, "Là tớ nóng vội, nên đi theo tuần tự mới đúng."

Hồ Mộng không nhịn được trừng một cái, thấy bộ dáng đáng thương của cô lại đau lòng, khí phách ôm lấy cánh tay cô đi đến quầy bán quà vặt, "Đi, chúng ta đi mua đồ ăn ngon."

Hai người mới vừa quẹo vào cửa liền đυ.ng phải Bạch Mao kiêu ngạo.

Nam sinh áo thun trắng đứng bên cạnh hắn luôn trong trạng thái thất thần, rất lãnh đạm.

"—— Ồ, lại gặp hai nhóc con đến nộp tiền."

Bạch Mao vẫn ồn ào như mọi khi, Hồ Mộng cũng không ngoài dự đoán làm rùa đen trốn sau lưng Chu Thanh Dao.

Một giây trước khi Bạch Mao tiến lên khıêυ khí©h, Kỳ Hạ duỗi tay kéo cổ áo hắn:

"Dương công tử, cậu chỉ còn lại đúng một tờ tiền để sống qua ngày, ngoan ngoãn chút sẽ chết sao?"

Bạch Mao giật mình, chợt nhớ lại vài ngày trước ông già buông lời tàn nhẫn, nháy mắt túng.

Hắn hắng giọng tỏ vẻ vô tội, "Tớ chỉ muốn trò chuyện với đàn em mà thôi..."

Kỳ Hạ nhìn Hồ Mộng trốn sau lưng Chu Thanh Dao, cười chế nhạo, "Cậu xem người ta giống nguyện ý nói chuyện với cậu sao?"

"Không nói thì thôi, bổn công tử cũng không hiếm lạ."

Hắn đần độn vô vị sách hai tiếng, đôi tay bối ở sau người, cà lơ phất phơ xoay quanh Chu Thanh Dao và Hồ Mộng, vừa định mở miệng nói chuyện, Trình Tiêu từ quầy bán quà vặt đi ra, trầm mặc đứng sau lưng Bạch Mao.

Chu Thanh Dao ngước mắt nhìn thấy người tới, hô hấp ngăn chặn cổ họng.

Kể từ đêm đó, đây là lần đầu tiên trực tiếp gặp được anh.

Ann đột nhiên phá lệ mặc đồng phục, lệ khí quanh thân tiêu tán, thêm một chút khí chất học sinh.

Đồng phục mùa hè mỏng thấu, vải dệt dán chặt thân thể cường tráng, cơ ngực nhô ra hình dáng tròn trịa, thịt viên nhỏ nổi lên, phân bố một trái một phải.

Quần áo hoàn toàn trở thành vật trang trí, ít nhất đã là trong suốt ở đáy mắt Chu Thanh Dao.

Cô khẽ chớp mắt, ngập đầu óc đều là đêm đó anh để ngực trần tới gần cô, giọt nước chảy xuống đầu vai... chậm rãi lướt qua hai viên đậu đỏ thắm mê người, nhìn kiều diễm ướŧ áŧ.

Chu Thanh Dao đỏ mặt, hoảng loạn thu lại ánh mắt, cơ thể bất giác nóng lên.

Điên rồi.

Cô vừa nghĩ đến cái gì vậy!

__________

[Dao Dao: Crush xuất hiện, mọi thứ trở nên trong suốt.... 🤤🤤🤤]