Chương 1

Hà Dư Sâm vĩnh viễn nhắm mắt vào một buổi tối mùa đông lạnh giá.

Đời người ngắn ngủi, nhưng cậu chưa kịp nhìn thấy hoa xuân năm sau nở rộ, cậu thầm nghĩ, đúng là tiếc thật.

Cậu nhận được cuộc gọi từ người yêu cũ cách đây không lâu.

——Trong lòng cậu thầm gọi người đó là người yêu, không để ai nghe thấy.

Ngay cả khi người đó đã có người yêu của riêng mình.

“Hà Dư Sâm, cậu đoán xem tôi đang ở đâu thử đi?”

Giọng điệu của đối phương không tốt lắm, dường như mang theo ý khıêυ khí©h.

Hà Dư Sâm cố tình phớt lờ ác ý, áp điện thoại lên mặt mình, giả vờ coi đó là lòng bàn tay dịu dàng của người yêu.

“Anh Lục, em…” Cậu đã ở trong trạng thái mơ hồ, cảnh tượng lần đầu cậu gặp lại Lục Cảnh sau nhiều năm chia xa xuất hiện trước mặt cậu một cách khó hiểu, cậu nhớ lúc ấy cậu đã sinh ra ảo tưởng tiến đến ôm anh nhưng gánh nặng tâm lý nặng nề đã trói buộc cậu. Về phần Lục Cảnh, vẻ mặt anh ngày càng trở nên xấu xí, như thể cậu là thiên địch của đối phương.

“Còn nhớ không, năm đó tôi hứa sẽ dẫn cậu đi Bắc Âu xem cực quang”

… Nhớ.

Những sợi dây ký ức bị ai đó nhẹ nhàng gảy một cái khiến Hà Dư Sâm tỉnh táo.

Đương nhiên cậu nhớ rõ khoảnh khắc bọn họ ở bên nhau thời còn niên thiếu, lúc đó họ còn kích động vì một bức ảnh người khác chụp ở Bắc Âu trên mạng, khi đó họ còn hi vọng một ngày nào đó có thể…

Hà Dư Sâm ngẩn người một lúc, lẩm bẩm hỏi: “Anh đi à?”

“Ừ, đi cùng Lâm Úc.” Nghe thấy tiếng đối phương thở gấp, Lục Cảnh liền cho rằng rốt cuộc mình cũng đã đâm vào trái tim mềm yếu của đối phương, âm thanh mang theo một chút ý cười, tựa hồ có ác ý.

Tất nhiên là Hà Dư Sâm nghe được, cậu từ từ rũ mắt.

“Tốt quá.” Cậu nói.

Cậu luôn cho rằng mình có thể hiểu được nỗi hận của người yêu. Nếu đổi lại là cậu, nếu Lục Cảnh không từ mà biệt rời đi nhiều năm, bỏ rơi người mình yêu, cậu nghĩ, cậu cũng sẽ hận anh.

Dù cứ tự an ủi mình như vậy, nhưng sâu thẳm trong lòng cậu vẫn có sự tủi thân, điều cậu muốn biện minh là mình không quay lại để thu hút sự chú ý của Lục Cảnh, cậu chỉ muốn-

Cậu chỉ muốn quay lại thành phố này, để nhìn một cái.

Ngay cả các bác sĩ cũng nói với cậu rằng thời gian của cậu không còn nhiều nữa.

Cậu muốn quay lại nơi mà cậu và Lục Cảnh đã từng chơi bóng.

Chỉ là một chút không đáng kể, một chút dấu vết của tình yêu đã qua mà thôi.

Cậu không bao giờ nghĩ rằng hôm đó Lục Cảnh lại cùng bạn bè của mình đến chơi bóng, hơn nữa anh còn lập tức nhận ra cậu đang vội vàng chạy trốn.

“Hà… Dư Sâm.” Giọng điệu của Lục Cảnh cũng từ sửng sốt chuyển thành lạnh lùng, còn có chút ác cảm: “Là cậu à.”

2.

Khi biết mình cũng không may mắc phải căn bệnh di truyền của gia đình, sau khi kiểm tra đầy đủ việc đầu tiên cậu làm là dành gần hết số tiền tiết kiệm được để ra nước ngoài chữa bệnh.

Cậu không thể bảo người yêu đợi mình, bởi vì cậu không biết chờ đợi có ích lợi gì không và cậu hoàn toàn không muốn người đó đau lòng khó chịu vì mình.

Vì vậy, cậu chỉ gửi một email hẹn giờ với người yêu, chào tạm biệt người yêu một cách ngắn gọn cũng không giải thích lý do– và vội vàng rời đi mà không đợi đối phương hồi âm.

Căn bệnh vẫn không thể chữa khỏi, bác sĩ rất tiếc phải thông báo với cậu rằng cậu có phản ứng đào thải sau ca phẫu thuật, suy tim, rối loạn nhịp tim, nhồi máu cơ tim và các biến chứng khác sẽ dần dần xuất hiện. Và rồi một ngày nào đó có thể cậu sẽ đột ngột tắt thở.

Sau hai lần trải qua cuộc sống như vậy, Hà Dư Sâm ngày càng trở nên lạc quan hơn.

Dù sao cậu nghĩ, cậu cũng đã may mắn lắm rồi. Cuộc phẫu thuật đã kéo dài cuộc sống của cậu thêm vài năm và ít nhất là cậu đã cố gắng sống.

Giờ cậu chỉ còn một nguyện vọng duy nhất.

… Lục Cảnh.

3

Lục Cảnh gần như cưỡng ép đưa cậu về nhà anh.

Có lẽ do cậu quá yếu và cảm thấy tội lỗi, vừa nhìn thấy Lục Cảnh liền không nhịn được mà nhân nhượng anh, sau ngần ấy năm điều trị, thời gian của cậu dường như vẫn tĩnh như vậy- cậu thường xuyên nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu sẽ được an ủi khi nghĩ rằng Lục Cảnh đang ở dưới cùng một bầu trời với cậu.

Đương nhiên Lục Cảnh hiểu được sự nhu nhược của cậu, có lẽ cũng nhìn thấy được tình yêu cẩn thận của cậu. Cho nên Lục Cảnh biết hắn có thể cho thương tổn, thù hận, trả thù, thậm chí có thể phá hủy cậu ở mức độ lớn nhất.

Lục Cảnh sẽ ngủ với cậu.

Cậu vốn muốn từ chối, sợ cơ thể chịu không nổi, lại buồn bực phát hiện mình căn bản không thể từ chối Lục Cảnh.

Động tác của Lục Cảnh rất thô bạo, giống như là đang trút giận, cho nên sau khi ngất đi vài lần trước đó, cậu đã nắm bắt được một số bí quyết, trước khi Lục Cảnh tan sở về sẽ lén uống thuốc.

Sau khi nhét đủ loại thuốc khác nhau vào cơ thể, đúng là cơ thể cậu có thể tiếp thu cường độ cao hơn nhưng thời gian buồn ngủ ngày càng dài. Lục Cảnh thường cảm thấy không hài lòng, nói cậu già yếu, cơ thể yếu kém, là một cái xác không hồn, trông vô cùng chán.

Lúc này, Lâm Úc xuất hiện.

Với cậu đó là đoạn kỷ niệm khó quên nhất.

Nếu như lúc trước thô bạo làʍ t̠ìиɦ là đang hành hạ cơ thể của cậu, vậy khi Lâm Úc xuất hiện là giày vò tinh thần cậu.

Lâm Úc là thế thân mà Lục Cảnh tìm được.

Nói chính xác, đó là người thay thế cậu khi cậu còn trẻ.