Chương 1: Giản Nhất, vị hôn thê của tôi

Tòa nhà của ông ty giải trí JY nằm ở phía trước, cứ thế người trẻ tuổi ra ra vào vào nối đuôi không dứt, phần lớn đều là các cô gái tầm mười chín, hai mươi có vẻ ngoài xinh đẹp.

Là người dẫn đầu của ngành giải trí, đã thành lập công ty giải trí JY sang trọng bậc nhất tại thành phố An Khánh, là nơi mà có biết bao người trẻ tuổi luôn ôm mộng minh tinh mà hướng tới.

Tổng giảm đốc của JY trong ngành giải trí này được xem là một đại truyền kỳ, nghe đồn cô chính mình dựng lên sự nghiệp bằng cả hai bàn tay trắng, mười chín tuổi liền bắt đầu gây dựng sự nghiệp, trải qua sau mười năm, chập trùng lên xuống, cuối cùng gầy dựng được cho riêng mình một đế quốc giải trí, hơn nữa vị Kỷ tiểu thư này, bất kể là bàn đến khí chất hay là nhan sắc, hoàn toàn không thua kém với mấy vị tiểu hoa đán đang "hot" trên thị trường, chỉ là có một lần tiếp nhận phỏng vấn lại vô tình để lộ mặt, thế là đã có vô số võng hữu* kêu gọi nàng xuất đạo, còn có hội fans riêng cho chính cô.

(*) Võng hữu: cư dân mạng

(*) Xuất đạo: debut

Tiếng thắng xe sắc bén vang lên, một chiếc siêu xe bản giới hạn đậu đến phía trước của tòa nhà JY, thu hút vô số ánh mắt

"Thế nào, xe này, cũng không tệ đi" Sở Tây vỗ vỗ vào vô lăng, nhíu nhíu mày mà hướng về Kỷ Uấn Chi với vẻ mặt đắc ý.

"Cũng được." Kỷ Uấn Chi sờ soạng tóc một chút, nhìn thấy ngoài cửa một đám người đang nhìn chằm chằm vào xe, nếu như mấy người này không lộ liễu quá đáng, thì có lẽ sẽ tốt hơn rồi.

"Cho cậu" Sở Tây liền rất hào phóng, thời điểm Kỷ Uấn Chi chuẩn bị mở cửa bước xuống xe, liền nắm lấy cổ tay cô.

"Không cần, cảm ơn." Kỷ Uấn Chi trực tiếp rút tay về.

"Aiz! Đây chính là phiên bản giới hạn toàn cầu đấy, trong nước có tới không đến mười chiếc, tớ tốn rất nhiều tiền mới rước được em nó về đấy."

"Vậy cũng càng nên quý trọng nó cho tốt đi a." Kỷ Uấn Chi cười cười, mở cửa xuống xe, cơ thể mới vừa đứng vững, thì lại nhạy cảm phát giác được có một chiếc máy ảnh đang hướng đến nàng, tiêu rồi, đoán không chừng ngày mai trên tin tức của giới giải trí, chính cô lại đang nằm trên đó, tiêu đề bài báo cô cũng đã nghĩ sẵn, tạp chí lá cải thì giật tít 【Tổng giám đốc JY cùng ngồi chung xe với một vị đại gia thần bí! 】, cao cấp chút hơn thì sẽ là 【Người theo đuổi thứ N của Kỷ Uấn Chi xuất đầu lộ diện, siêu xe xa hoa, giá trị đắt tiền! 】, vô nghĩa hơn thì đại khái chính là 【Kỷ Uấn Chi cùng vị đại gia thần bí nắm tay đi du lịch, siêu xe và mỹ nhân, một đêm đẹp! 】

Hiện tại những người viết báo, toàn là thích giật tít, nội dung thì không thực tế, mở đầu chỉ bằng một tấm ảnh, còn lại thì đều dựa vào người biên tập, khán giả thì hết lần này đến lần khác đều cứ hưởng ứng nhiệt tình!

Kỷ Uấn Chi cứ thế duy trì nét mặt tười cười của mình, chầm chậm mà hướng tới phía công ty, nếu đã bị phơi bày trước ống kính thế kia, thì ít nhất cũng phải bày ra vẻ mặt đẹp một chút~

"Aiz Uấn Chi, chuyện của hai đứa mình, cậu đã cân nhắc kĩ chưa đấy?" Sở Tây vừa xuống xe liền theo sát phía sau, câu nói đầu tiên liền làm cho khuôn mặt Kỷ Uấn Chỉ cứng đờ.

Sở Tây đi nhanh thêm hai bước để đuổi kịp cô, muốn đưa tay kéo cô, liền bị cô liếc cho một cái, thế là lại ngượng ngùng mà rút tay về.

"Mẹ tớ đúng là rất tán thành chuyện hôn sự của hai chúng mình, còn muốn mời cậu sang nhà chơi, cậu nói cậu cũng đã từng tuổi này rồi, cũng nên có cho mình một mái ấm gia đình rồi chứ."

"Tôi rất bận, không có thời gian để tâm đến những việc này, cậu không có chuyện gì khác nữa thì liền về nhà trước đi."

"Aiz! Cậu như nào lại qua cầu rút ván vậy."

Kỷ Uấn Chi không trả lời, bước vào công ty, trong đại sảnh, máy lạnh thổi vù vù, không khí vô cùng mát mẻ.

"Kỷ Tổng"

"Uấn Chi tỷ tỷ"

Các nhân viên đang bận rộn cũng nán lại chào hỏi cô một cái.

"Ừm." Kỷ Uấn Chi mỉm cười gật đầu ra hiệu, hướng thẳng đến thang máy riêng của Tổng Giám Đốc, vừa muốn nhấn nút thang máy, Sở Tấy đã kịp thời đi trước một bước chặn lại nút thang máy, nhìn thấy bộ dạng quyết không buông bỏ của Sở Tây, Kỷ Uấn Chi bất đắc dĩ nâng trán, "Không phải đã nói với cậu rõ ràng rồi sao?"

"Cậu đã nói là cậu thích tớ." Sở Tây không phục mà phản bác.

"Là tôi yêu thích cậu, nhưng loại yêu thích cũng chỉ hạn chế mà nằm ở mức bằng hữu thôi, cậu đã hiểu chưa? Tôi thích cùng cậu làm bằng hữu, chứ không thể cùng cậu bắt đầu một mối quan hệ yêu đương."

"Tại sao? Tớ có cái gì không tốt cơ chứ?" Sở Tây bắt đầu lải nhải. Kỷ Uấn Chi đau đầu, vừa lúng túng lại vừa không muốn mất thể diện trước mặt nhân viên, cười cười nhìn nhìn bọn họ, thì nghe thấy một âm thanh thú vị, Kỷ Uấn Chi lần theo âm thanh này mà nhìn đến bàn tư vấn.

...

"Chào, chào chị."

"Em xin..."

Tiểu tỷ tỷ ngồi trước bàn tư vấn ngước mặt nhìn khuôn mặt tinh xảo trước mắt, vóc người cao gầy, mặc một chiếc áo len màu cà ri nhạt, thoạt nhìn trông rất nổi bật, vốn vẻ mặt đang ôn hòa, trong khoảnh khắc mà cô gái ấy mở miệng nói chuyện, liền lập tức tràn ngập sự lúng túng, "Sao? Em như nào?"

"Việc."

Tiểu tỷ tỷ sửng sốt một chút, "Xin việc?"

"Đúng... Đúng ạ!"

"Cái này..." Tiểu tỷ tỷ gãi đầu một cái, thực sự là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, thiếu nữ trông xinh đẹp khỏe khắn mà nói chuyện lại có vấn đề...

"Tình huống này của em hơi có chút phức tạp, chị giúp em hỏi một chút, em đem CV cho chị, còn có họ tên cùng với cách thức liên lạc."

"Được."

"Em, em tên..." Cô gái trầm mặc một lúc, không tiếp tục mở miệng, tựa như là đang chuẩn bị hết sức để nói ra một câu hoàn chỉnh.

"Em nói thẳng tên là tốt rồi." Tiểu tỷ tỷ lộ vẻ mệt mỏi, nghe nàng nói chuyện thật sự có hơi tốn sức, có chút hối hận chính mình lại lắm miệng, đáng lẽ nên trực tiếp từ chối nàng, nếu nàng như vậy, không chừng ngay cả vòng sơ khảo cũng chưa chắc qua nổi.

"Giản Y... Y."

"Mấy chữ nhất*?" Tiểu tỷ tỷ xoạt xoạt vài nét bút.

(*) Chữ Y (yi) trong tiếng Trung có phát âm giống như số 1 (yi – Nhất), Tiểu tỷ tỷ ở đây đang hiểu lầm tên Giản Y thành Giản Nhất.

"Không phải, cái này... cái này..."

"Một nhất."

Tiểu tỷ tỷ tay cầm bút hơi khẽ run, tận lực duy trì mỉm cười, gân xanh trên trán đều muốn nhảy ra hết rồi: "Được rồi ta biết rồi, em đi về trước chờ tin tức đi." Tiểu tỷ tỷ quả đoán viết hai chữ Giản Nhất.

"Nhưng, nhưng mà..."

"Trở về chờ tin tức đi." Tiểu tỷ tỷ giơ tay làm dấu mời đi.

Giản Y vừa nhìn, trong lòng biết bản thân lại tìm việc thất bại, không khỏi có chút ủ rũ, nhưng còn không quên hướng về Tiểu tỷ tỷ khẽ mỉm cười, lúc này mới xoay người chuẩn bị rời đi.

Ngay lúc Giản Y đang xoay người, Tiểu tỷ tỷ đẩy kính một cái, ánh mắt lóe lên, cô gái này tuy rằng ăn mặc rất bình thường, nhưng cô ấy đeo cái kia ba lô thật giống là phiên bản giới hạn, hơn nữa còn là hàng đã sớm ngừng sản suất!!! Ai ya, chính mình có mắt mà không thấy thái sơn đi!

Tiểu tỷ tỷ đang do dự, bỗng dưng bên cạnh đưa qua một bàn tay trắng nõn và mảnh khảnh, ngón tay dài nhỏ, đốt ngón tay rõ ràng, đặc biệt đẹp đẽ.

Kỷ Uấn Chi nhìn chằm chằm bàn tư vấn hơn nửa ngày trời rồi, không nói tới chuyện người kia có phải là nói lắp hay không, chỉ cần dựa vào tướng mạo là hoàn toàn có thể dư sức kiếm cơm rồi, hiếu kỳ cầm lấy sổ ghi chép nhìn một cái, bên trên chỉ ghi hai chữ 'Giản Nhất', còn bị viết nằm ngang.

Kỷ Uấn Chi nhìn chằm chằm đến bàn tư vấn của Tiểu tỷ tỷ một chút, chị gái liền giật mình, tiêu rồi, khẳng định là đã làm sai chuyện gì rồi!

"Aiz, Uấn Chi, tớ đang nói chuyện mà cậu chạy đi đâu vậy!"

"Được thôi, cậu không phải muốn biết tại sao tôi không thể quen cậu sao." Kỷ Uấn Chi đem sổ ghi chép đặt xuống, thật lòng mà nhìn Sở Tây.

"Tại sao?"

Kỷ Uấn Chi hé miệng nở nụ cười, quay đầu nhìn bóng lưng mất mác của Giản Y đang rời đi, liền nhấc chân bước nhanh tới.

Giản Y cùng với vẻ mặt phiền muồn đang bước ra ngoài, lại nghe được tiếng lạch cạch của giày cao gót vọng đến từ xa, theo bản nàng quay đầu lại nhìn một cái, nhìn thấy người kia chiều cao cũng không khác biệt lắm với nàng, đôi mắt hoa anh đào, nữ nhân này trong mắt chứa đầy ý cười đang nhìn chằm chằm lấy nàng.

Kỷ Uấn Chi hướng về nàng nháy một mắt một cái, sau đó vén vén tóc của chính mình, cơ thể hơi nghiêng về phía trước một chút, kề sát ở bên tai nàng, "Xuỵt, giúp tôi một việc."

Giản Y vẻ mặt khó hiểu, không kịp lên tiếng, Kỷ Uấn Chi liền nghiêng người đứng bên cạnh Giản Y, tay trái ôm lấy eo Giản Y, kéo nàng vào lòng mình.

"Ơ..." Cả đại sảnh đều tràn ngập những âm thanh khó thở.

Ôi mẹ ơi, tình huống gì đây, bà chủ ngàn năm độc thân của họ lại ngang nhiên ở trước mặt mọi người mà phát cẩu lương thế này.

"Giới thiệu một chút, vị hôn thê của tôi, Giản Nhất."

...

Trong đại sảnh im lặng một cách đáng sợ, đừng nói Sở Tây, ngay cả Giản Y cũng bối rối, cái gì mà vị hôn thê?? Nhảy nhiều bước trung gian đến vậy sao?

"Tớ nhổ! Không thể, tớ mới không tin đấy, cậu chắc chắn là tùy tiện tìm đại một người mà lừa gạt tớ thì có." Sở Tây hơi vung tay, nhìn thấy liền muốn xù lông.

"Có tin hay không là chuyện của cậu." Kỷ Uấn Chi liếc cô một cái, sau đó cúi đầu nhìn về phía Giản Y đang nằm trong lòng mình, giơ tay thân mật mà xoa xoa đầu của nàng, "Gần đây có chút bận bịu, không có thời gian ở cùng em, còn để em chạy đến tìm chị, là chị sơ suất, xin lỗi." Kỷ Uấn Chi nói xong, hơi cúi đầu, đôi môi lành lạnh hôn nhẹ lên trán của Giản Y, giọng điệu ôn nhu lại lộ ra một chút sủng nịch.

Người ở đại sảnh đều lấy tay ôm ngực, thiếu nữ tan nát cõi lòng, nữ thần của chúng ta lại ở ngay trước mặt chúng ta mà đi ôm hôn nữ nhân khác!!! Ư sao mà chịu cho nổi đây!!!

Sở Tây trợn cả mắt lên, chỉ tay vào Kỷ Uấn Chi tức đến nỗi nói không ra lời.

"Cô ta có cái gì tốt?" Sở Tây tức giận, căm tức mà nhìn Giản Y.

"Em ấy... Khác với tất cả mọi người."

"Cô cô, tôi, tôi tôi..." Giản Y vội vàng mở miệng muốn nói gì đấy, Kỷ Uấn Chi liền lén lút nhéo eo của cô.

Sở Tây sửng sốt một chút, liền lập tức cười thành tiếng, nhìn Kỷ Uấn Chi, "Ừm, cô ta vâng vâng vâng... Là rất... Cùng... Khác với tất cả mọi người! Ha ha ha ha ——" thậm chí còn bắt chước cách Giản Y nói chuyện.

Giản Y giận đỏ cả mặt, đương nhiên cũng không phải chỉ là tức giận thông thường, Kỷ Uấn Chi cô ta còn đang ngang nhiên mà đặt tay lên mông mình đây này, mới vừa rồi còn sờ mông nàng!!!!!

Đang ở trước mặt nhiều người như vậy, việc bị một nữ nhân xa lạ cưỡng hôn, còn ôm eo, sờ soạng mông, hỏi coi có ai mà không đỏ mặt cơ chứ.

"Sở Tây, cậu không nên quá đáng." Kỷ Uấn Chi giọng nói nghiêm nghị, ngăn lại Sở Tây đang cười nhạo Giản Y.

Tâm tư Giản Y hoàn toàn không có để tâm đến hai người, nàng cũng đã sớm quen thuộc với việc bị người khác chế nhạo tật nói lắp của mình, lén lút nâng lấy tay của Kỷ Uấn Chi, muốn đem bàn tay đang đặt trên mông nàng dời đi chỗ khác...

Nhưng mà Kỷ Uấn Chi cảm nhận được điều đó, thậm chí không hề buông tay, trái lại còn ôm lấy chặt hơn, Giản Y sắp sụp đổ mất rồi, cầm lấy đầu ngón tay của Kỷ Uấn Chi, từng ngón từng ngón mà dời đi chỗ khác.

"Được, cậu cứ vậy mà cưới cô ta đi, tớ không tin cậu dám đùa thật!" Sở Tây buồn mà nói, bước chân đi, khoảnh khắc đi ngang qua Giản Y, liền liếc nàng một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự xem thường, khiến nàng đứng đó mà ngơ ngác.

Kỷ Uấn Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy những khán giả trong đại sảnh còn đang loạn trí mà nhìn mình, chơi luôn, lỡ diễn rồi thì phải diễn cho tới chứ, cô đành ôm Giản Y đi thẳng đến thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc, toàn bộ quá trình Giản Y tay chân đều cứng ngắc giống như cương thi, hầu như là dựa vào Kỷ Uấn Chi mà đi vào thang máy, điệu bộ kia làm cho người khác nhìn thấy phải tức đến nghiến răng, ân ân ái ái tiếp đi! Sớm muộn cũng chia tay cho mà coi!

Về phần của Tiểu tỷ tỷ ở trước bàn tư vấn, toàn bộ quá trình đều đã làm cô choáng váng, mồ hôi lạnh cứ thể mà ào át chảy xuống, chân cẳng thì đều nhũn ra hết rồi, nhớ lại lúc nãy Kỷ Uấn Chi liếc nhìn mình một cái, cái dáng vẻ cười mà như không cười kia... Xong, xong xong rồi! Bà chủ chắc không phải đang muốn đuổi mình đi chứ? Thấy chưa, sinh viên đại học bình thường như cô bé ấy thì đào đâu ra tiền mà có được chiếc ba lô quý giá như vậy chứ! Đương nhiên là bà chủ mua cho rồi!!!~ ~

————————————

Tác giả có lời muốn nói: Mở một bộ truyện mới rồi! Vẫn là một tiểu ngọt văn ~ hỗ sủng ~

Truyện này đảm bảo sẽ rất thoải mái, không có quá nhiều mưu mô hư ảo, ngươi lừa ta gạt, nội dung vở kịch được phục vụ với mục đích kết nối cảm xúc, chỉ muốn chia sẻ một số câu chuyện để nhận lại nụ cười của mọi người thôi, xem để tâm tình vui vẻ là tốt rồi, chớ nghiêm trọng hóa, kẻo vướng víu lại hại thận!

Kỷ tổng = Bá đạo tổng giám đốc, dịu dàng ngự tỷ!

Giản Y: Bớt bớt giả tạo đê bạn ơi!!

Editor có lời muốn nói: Xin chào mọi người~~ chào mừng mọi người đến với bộ truyện đầu tiên mà mình edit. Đây là lần đầu tiên mình thử sức với vai trò là editor, nên nếu có gì sai sót cũng mong mọi người thương tình mà cho qua:>> Hi vọng mọi người sẽ cùng nhau đồng hành cùng mình đến hết bộ truyện này để theo dõi chuyện tình đáng yêu của cặp đôi Giản Y và Kỷ Uấn Chi nhaaaa. Cảm ơn mọi người rất nhiều🙏

(Tiến độ ra chap của mình thì trung bình sẽ là 1 ngày 1 chap nha)