Mãn Thiên Phong Vũ Hạ Tây Lâu

Mãn Thiên Phong Vũ Hạ Tây Lâu
Đọc Truyện Theo Dõi
5.29/10 trên tổng số 7 lượt đánh giá
Tác Giả:
Tình Trạng: Hoàn Thành


Chương 1
Edit&Beta: Yến Phi Ly

Lần đầu tiên Lục Diêu gặp Bùi Kiếm Văn là tại quán trà bên quan đạo Ứng Thiên. Chuyến này tuy là công sai nhưng làm việc cần che giấu thân phận, Lục Diêu tất nhiên không mặc quan phục phi ngư chói mắt kia, Tú Xuân đao cũng đổi thành thiết kiếm tầm thường.

“Tiểu ca, cho bình trà ngon,” Bùi Kiếm Văn nhảy xuống ngựa, cũng không thèm cột lại liền bước vào quán trà, chọn cái bàn không người ngồi xuống, “Cho thêm đĩa đậu phộng.”

“Có ngay.” Tiểu nhị mang theo ấm nước rót cho hắn chén nước mát giải cơn khát rồi mới đi về phía sau pha trà.

Trong quán trà không ít người nghỉ chân, tán gẫu đàm tiếu, phe phẩy phiến quạt đuổi nóng, khí hậu trong tiết Mang chủng() rất nóng nực. Lục Diêu phong trần mệt mỏi mặc y phục cũ, tay trái ngăn trở ánh nắng chiếu tới, tay phải cầm chén trà đã vơi phân nửa, bên cạnh bàn bao nhiêu người cũng không ảnh hưởng tới tâm tư của hắn.

Chốc lát, đồ Bùi Kiếm Văn muốn đã có trên bàn, y liền gọi tiểu nhị đưa tới khăn lau tay, vừa ăn đậu phộng vừa chờ trà nguội. Con ngựa trắng thả rông kia cũng rất thông minh, phất phất đuôi thong thả gặm cỏ, chờ chủ tử ăn no uống say lại lên đường. Phía xa xa, một đám bụi mù hướng thẳng đến đây, khiến Bùi Kiếm Văn không khỏi nâng mi.

Nhĩ lực của y tốt, không thấy bóng người nhưng sớm nghe tiếng chân, thanh âm cấp bách mà loạn, gấp rút mà nặng nề, hiển nhiên là vội đi sợ đêm tối, không biết bao lâu rồi chưa nghỉ chân.

Bùi Kiếm Văn là kẻ yêu ngựa, phát giác đám ngựa kia đã là nỏ mạnh hết đà, còn chạy nữa sợ là sẽ mệt chết, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Đến gần lập tức thấy rõ người tới, lại không khỏi thầm nghĩ một câu thì ra là thế, khóe miệng khẽ nhếch thành nụ cười mỉa mai.

Bọn hoạn quan không coi mạng người ra gì mà thôi, Bùi tiểu gia uống một hơi trà còn ấm, thầm nghĩ bọn họ nếu biết quý tính mệnh mới là trò cười trong thiên hạ. Tuấn mã chưa từng nghỉ ngơi lướt qua quán trà, rồi lại đột nhiên ghìm chặt dây cương, vừa chuyển quá nửa vòng ngừng lại. Lực đạo kéo ngừng này ngựa làm sao chịu nổi, thê lương hí dài, chân trước uể oải quỳ xuống đất, không biết là đột nhiên mất lực hay là gãy chân té nhào.

Lập tức người này nhảy lên, công phu xác thực phiêu lượng, lúc ghìm ngựa liền đạp chân, cũng không thấy mượn lực như thế nào, thân mình bay lên ba thước, ngựa dưới thân ngã nhào, nhảy xuống đất không chút hoảng hốt. Cũng không ai dám kêu một tiếng hay, người trong quán trà đều giống bị định trụ, mắt thấy sát tinh này từng bước đến gần, đừng nói lên tiếng, ngay cả hít thở cũng nhẹ đi vài phần, sợ rước họa vào thân.

Thế nhân đều biết, thủ hạ Đông Hán Đốc chủ ngoài Chưởng hình Thiên hộ cùng Lý hình Bách hộ, còn có Chưởng ban, Quản đốc, Ti phòng hơn bốn mươi người, chia làm Tử Sửu Dần Mão mười hai khối, khối Quản sự mang mũ tròn, giày tao, mặc hạt sam, người tới đúng là dáng dấp sứ giả. Nhắc tới người này xác thực cùng Lục Diêu gặp qua mấy lần, mặc dù không quen biết, khuôn mặt này hắn cũng nhận ra được.

Lục Diêu lần này lo việc chưa cùng Hán công phục mệnh, không muốn lộ thân phận phiền toái, ngồi im qua loa liếc mắt đánh giá một cái, liền theo mọi người thấp đầu, lấy khuỷu tay chống bàn, cầm chén trà che bớt gương mặt.

Người kia đi tới gần quán trà, không đi vào, cũng không mở miệng muốn nước trà, chỉ quét một vòng xung quanh, thanh âm lạnh lùng hỏi, “Ngựa trắng ngoài kia là của ai?” Bùi Kiếm Văn ngoài miệng không trả lời, tay lấy vài hạt đậu, vừa chậm rãi mà lột vỏ, vừa thẳng tắp đối diện hai mắt người kia.

Quản sự khối Dậu danh gọi Đinh Tảm, mặc dù hận tiểu tử trước mặt này ánh mắt khiêu khích không biết sống chết, nhưng cũng hiểu được nhiệm vụ khẩn cấp, ngay cả câu tiếng Quan thoại cũng khinh thường nói, trực tiếp phi thân tới hướng con ngựa trắng cách đó không xa.

Hắn có tâm khoe khoang công phu, dưới chân sử dụng chính là yến tử sao thủy(chim én đạp nước) hắn đắc ý nhất, bằng phẳng bay vút, không dính bụi trần, đến trước mặt tay nắm yên, phi thân lên ngựa, thân pháp quả thật tinh diệu. Bên này Bùi Kiếm Văn cũng không nóng nảy, trên mặt treo vẻ mặt chờ xem kịch vui.

Đinh Tảm vươn tay nắm trụ dây cương, hai chân kẹp chặt, ngưa trắng không ngờ khi hắn nhảy lên nhưng lại thuận theo như thỏ nhỏ, rồi lại bất ngờ chạy chậm hai bước đột nhiên thân dựng thẳng, may là Đinh Tảm ứng biến nhanh nhạy, cũng vội vàng ổn định thân mình.

Bình thường ngựa nhảy lên bất quá cao tầm một người, nhưng con ngựa này chân sau cực kỳ hữu lực, một đạp nhảy lên mấy thước, đá hậu cũng không theo lẽ thường, thất lủi bát khiêu, góc độ xảo quyệt. Đinh Tảm khinh công mặc dù giỏi nhưng dù sao cũng chưa thuần hóa ngựa bao giờ, nhất thời chân tay lóng ngóng, kẹp không được bụng ngựa, chỉ đành phải dùng sức ghìm dây cương.

Ngựa lại ngừng bước lui về phía sau, đầu rũ xuống đất, lực đạo cực đại kéo hắn không kịp đề phòng nằm úp sấp xuống trước. Cái này cũng chưa xong, thấy người lạ trên lưng chưa bị giãy thoát, ngựa cùng chủ tử giống nhau không thoải mái, lần thứ hai đứng thẳng dậy, chân sau nghiền một cái, biến đổi nhảy nhót không ngừng, tả xung hữu đột, biến chuyển tiến lui, khiến cho Đinh Tảm điên đảo khó chịu không thốt nên lời. Lúc đầu hắn còn dựa vào sức lực giữ vững thân mình, ngửa tới ngửa lui một phen khí lực sớm tiêu tan tám phần, lúc này miễn cưỡng ngồi trên lưng ngựa, đã là tư thái chật vật.

Đinh Tảm cơn giận xông thẳng lên não, nhưng cũng chỉ đành giở lại trò cũ, đạp chân thoát thân xuống ngựa, không còn đắc ý như vừa rồi, lảo đảo một bước mới tự đứng vững. Lòng dạ cồn cào buồn nôn, chân chạm đất hắn kiềm chế không nổi, rút ra bội đao bên hông, một lòng muốn cho súc sinh bướng bỉnh này một đao mất mạng.

Từ sau Thiên Khải() năm thứ tư, Đông Hán Đốc chủ Phùng Phượng nắm giữ nội các một tay che trời, dưới quyền đương kim thiên tử. Đông Hán và cẩm y vệ sớm đã là trên danh nghĩa, trong âm thầm bị Phùng Phượng hợp nhất dưới trướng, ngay cả Lục Diêu là chỉ huy cẩm y vệtam phẩm, thấy Phùng Phượng cũng phải quỳ xuống kêu một tiếng Hán công.

Chủ tử quyền thế ngập trời, nô tài cũng được tăng thể diện, Xưởng vệ ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh Lục Diêu sớm đã tai nghe mắt thấy nhiều lần, ngày thường đều là mở một con mắt nhắm một con mắt, lúc này cũng nổi lên tâm yêu tài, không nỡ thấy tuấn mã khó gặp bị làm khó, lập tức tay trái ấn bàn, ám kình vừa khéo léo mà lại chuẩn xác, trên bàn ống đũa không chút động, chỉ có đũa gỗ nảy lên, tay phải khẽ bắn ra, chiếc đũa liền giống như mũi tên, bắn thẳng tới cổ tay cầm đao của Đinh Tảm.

Khi Đinh Tảm rút đao cũng là lúc Bùi Kiếm Văn bay ra khỏi quán trà, thân hình nhanh quỷ mị, so với chiếc đũa kia không chậm hơn bao nhiêu. Lục Diêu nhìn thấy rõ ràng, thầm nghĩ chủ nhân của con ngựa này cũng là cao thủ, một đạo thanh ảnh trước mắt người khác truy phong trục nhật bắn ra, đúng là hạt đậu mới lột vỏ chưa cho vào miệng kia. Hạt đậu bắn nhanh ngoan độc, thẳng nhắm tới mắt Đinh Tảm, nếu trúng chắc chắn sẽ mù lòa.

Lục Diêu e ngại Hán công, lực đạo đắn đo, chỉ muốn ngăn đao không muốn đả thương người, đang nghĩ tới bổ khuyết thêm một chiếc đũa đánh bay đạo thanh ảnh kia, nhưng thấy đối phương cùng hắn suy nghĩ giống nhau, đạo thanh ảnh thứ hai tới sau mà khắc chế trước, chính là đều không phải cứu người, cũng là họa vô đơn chí, hạt đậu đánh lên cán đũa, góc độ diệu kỳ vô cùng, đũa gỗ phút chốc bị bẻ cong, bay nhanh tới cổ họng Đinh Tảm.

Chuyện tới nước này Lục Diêu đành dứt bỏ ý niệm cứu người, chỉ không khỏi dưới đáy lòng thầm khen một tiếng giỏi. Không chỉ là vì công phu ám khí, càng bởi vì lúc người này bắn ra ám khí thứ hai, lại giữa không trung lưu loát xoay thân, trở vào quán trà ngồi vào chỗ của mình. Khinh công liền mạch lưu loát chính xác, Lục Diêu thầm nghĩ ngang ngửa với mình.

Đinh Tảm cũng không phải bình thường, vào thời khắc chỉ mành treo chuông hết sức triệt đao né tránh, tránh được hai đạo ám khí ngoan độc. Nhưng mà hắn thị lực không bằng Lục Diêu, rõ ràng nhìn thấy chiếc đũa kia, lại không thấy rõ thanh ảnh lướt qua.

Hắn trợn mắt trừng hướng nơi chiếc đũa phát ra, vừa muốn làm khó dễ, lòng lại đột nhiên lộp bộp. Lục Diêu mặc dù thấy Phùng Phượng thì phải quỳ xuống, nhưng hắn một Quản sự trêu chọc không nổi vị chỉ huy cẩm y vệ này. Lục Diêu trong quán trà ánh mắt thâm trầm, Đinh Tảm không biết hắn vì sao cũng ở đây, nhưng ánh mắt này rõ ràng là cảnh cáo hắn không cần nói nhiều.

“Thực dễ dàng cho hắn!” Mắt thấy cẩu quan kia dừng một chút, quả nhiên chỉ liếc mình một cái, không nói gì liền quay đầu hướng Ứng Thiên phủ vội rời đi, Bùi Kiếm Văn kinh ngạc hừ một tiếng, âm thầm cười khẩy nói, “Chỉ là lũ chó cậy chủ dọa người!” Cúi đầu nghĩ nghĩ, Bùi Kiếm Văn quay đầu nhìn vị bên cạnh mới vừa rồi ngăn đao “Đa tạ.”

Y cười nâng cằm, mang vẻ đắc ý, tay dùng sức ấn một hạt đậu, cuối cùng một viên bay lên, vững vàng lọt vào miệng Bùi tiểu gia. Lục Diêu lúc này mới quay đầu nhìn thẳng mặt mày Bùi Kiếm Văn, không khỏi kinh ngạc thầm nghĩ, bản lĩnh như thế mà lại vô cùng trẻ tuổi.

Người trước mắt mơ hồ nhỏ hơn mình sáu, bảy tuổi, cùng lắm khoảng đôi mươi, bên ngoài một kiện y bào nguyệt sắc, thắt lưng cùng màu thêu ba đóa sen, hông đeo ngọc bội bên trong mặc sấn bào hồng đào, hai chân bắt chéo, chân mang giày lụa trắng, mũi chân còn nhàn hạ khẽ rung. Trong quán trà ngoài hai bàn không bóng nắng, chỉ có hai người, ánh nắng chiếu vào trên mặt bàn, phía sau mọi người chưa hồi thần, vẫn lặng ngắt như tờ, tưa như sân khấu kịch, người đều là làm nền, chỉ đợi vị đương gia diễn trò kia cử động, dưới đài mới rền vang tiếng khen hay.

Lục Diêu đột nhiên nhớ tới trước khi lên đường, theo Hán công đi Đạm Phấn lâu nghe thuyết thư uống trà. Nắng tà cũng chiếu vào nhã thính lầu hai, chỉ là nước trà trong tay so với hiện tại thơm hơn nhiều. Màu nước như ngọc, mà lại nghe thuyết thư tiên sinh giảng tới chỗ thú vị, ông ta gõ một nhịp, gương mặt tươi cười nói: “Nhìn tướng mạo người tới, mặt như mỹ ngọc, mắt sáng long lanh mày đen khí phách, tà nhập thiên thương đôi con ngươi hắc bạch phân minh, hắc tựa nước sơn, bạch như phấn điểm gương mặt túc mãn, mũi như ngọc trụ, miệng tựa đồ chu(đỏ thắm), răng như toái ngọc cưỡi trên bạch mã, yên ngựa tiên minh, quả nhiên là niên thiếu rực rỡ, thiếu niên anh hùng!”

“Mới vừa rồi đa tạ vị nhân huynh này trượng nghĩa tương trợ, tại hạBùi Kiếm Văn của phủ Hàng Châu.” Bùi Kiếm Văn thu liễm thần sắc ngạo mạn, hai tay ôm quyền nói lời cảm tạ.

“Tên rất hay, quả nhiên là văn võ toàn tài.” Lục Diêu cười nói, “Lời tạ ơn không dám nhận, tại hạ Ứng Thiên phủ Lục Diêu.”

“Ồ?Tên này lại không tốt.” Bùi Kiếm Văn cười lớn, “Nhạn lai tín vô bằng, lộ diêu mộng nan thành. Chính là không đủ may mắn.”

“Ngươi tại sao không nói lộ diêu tri mã lực, nhật cửu kiến nhân tâm?” Lục Diêu theo y nói đùa.

“Hay cho câu lộdiêu tri mã lực, nhật cửu kiến nhân tâm!”Bùi Kiếm Văn cởi mở cười lớn, lấy trà thay rượu kính Lục Diêu,”Tiểu đệ còn có việc riêng chưa xong, hôm nay cáo từ trước. Nếu sau này còn gặp lại, nhất định phải học hỏi Lục huynh câu ‘nhật cửu kiến nhân tâm’!”

Thực ra ngày đó ở Đạm Phấn lâu, câu chữ hoa mỹ Lục Diêu sớm nhớ không rõ ràng. Tựa như gió mát thổi đến, hoa rơi rực rỡ, từng câu từng chữ đều đánh tan, hỗn độn mà phiêu đãng khắp nơi, cuối cùng vùi trong bụi đất. Chỉ có tám chữ cuối cùng Lục Diêu chân chính nhớ rõ, tươi đẹp như xuân lôi Kinh trập(), cảnh sắc ấm áp trong tiết Mang chủng. Chỉ nghe rõ ràng một câu —- niên thiếu rực rỡ, thiếu niên anh hùng!

() tiết Mang chủng: vào ngày mùng 5, 6, 7 tháng sáu

()Thiên Khải: niên hiệu Minh Hi Tông, Chu Do Hiệu, năm 1621 – 1627

() Kinh chập: vào ngày mùng 5 hoặc 6 tháng ba
Thêm Bình Luận