Chương 1

Edit: Linh | Beta: An TĩnhCẩm Thành, rét đậm.

Đêm qua có một trận tuyết lớn đổ xuống, tuyết trắng ùn ùn kéo đến che lấp vạn vật, trên mặt đất tuyết tụ lại vừa dày vừa nặng, chân đạp lên đó, để lại một chuỗi dấu chân thật sâu.

Trong tay Tống Oanh xách túi mua sắm của siêu thị, một cơn gió lạnh thổi tới làm bả vai co rụt lại, đi về nhà.

Bởi vì Tống Chi Lâm bị điều động công tác, mấy hôm trước cả nhà mới từ Gia Nam dọn về.

Nhà cửa do trường học bố trí, đã lâu chưa có người ở, nên cái gì cũng cần mua, lần này Tống Oanh ra ngoài mua sắm đồ dùng hàng ngày.

Đây là một khu chung cư lâu năm, chỗ ở cũ kỹ nhưng giao thông thuận tiện, công trình xung quanh đều đã hoàn thiện, bên cạnh còn cung cấp đất trống cho trẻ con vui chơi, bên trên cầu trượt sơn màu vàng tạp, đem lại cảm giác cổ xưa.

Tuyết lớn bao phủ, bốn bề trống vắng.

Đế giày đạp lên lớp tuyết dày cộm, phát ra âm thanh kẽo kẹt nhỏ xíu.

Nhịp chân Tống Oanh trầm ổn, đi không nhanh không chậm, sườn mặt trắng nõn tập trung nghiêm túc.

Tuyết đọng phản chiếu ánh sáng chói mắt, một mảng trắng xóa, xa xa có thể trông thấy cổng tiểu khu, một điểm đen nằm ở phía xa.

Tống Oanh quàng lại khăn choàng cổ, cúi đầu hà hơi vào lòng bàn tay, lúc lơ đãng nhìn lên, chợt giật mình nhìn về một chỗ.

Trên mặt tuyết ở phía trước, chẳng biết từ khi nào đã có một thiếu niên đang nằm. Cậu mặc áo mỏng, hai tay dang ra hai mắt nhắm lại, tuyết lớn bao trùm cơ thể cậu, lông mày thanh tú bị nhuộm màu sắc tinh khiết, làn da trắng bệch mơ hồ thấy được mạch máu bên dưới.

Một cảnh tượng yên tĩnh mà kỳ quái, thật sự không giống với ảo ảnh lúc chạng vạng tối mùa đông này.

Mặt Tống Oanh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, một lát sau, nhẹ nhàng chớp mắt như thể xuất hiện ảo giác.

Nhiệt độ bên ngoài rất thấp, gió rét thấu xương, cơn lạnh buốt xuyên thấu cơ thể, khiến người ta không khỏi co rúm lại.

Cậu cứ lẳng lặng nằm trong đống tuyết như vậy, bình thản nhắm mắt, góc áo bị tuyết tan thành nước làm ướt dính vào cơ thể, không hề mảy may phát hiện sự lạnh lẽo nào.

Tống Oanh ngơ ngác hồi lâu, nhìn hắn cóng đến tím môi, sau khi do dự, vẫn là nắm chặt chiếc túi trong tay, dò xét đi lên trước, đến cạnh cậu khẽ gọi hai tiếng.

“Chào cậu, xin hỏi cần giúp đỡ không?”

Thiếu niên không nhúc nhích, lông mi dài khép lại, giống như đã chết.

Thời gian im ắng ngưng lại, lặng đến mức không có tiếng động nào, trời đất rộng lớn như vậy dường như chỉ còn hai người họ.

Tống Oanh bất giác run sợ.

Hồi lâu không người đáp lại, không khí tựa như lạnh hơn, Tống Oanh khẽ cắn môi tăng lớn âm lượng, đột nhiên một lời nói vang lên phá vỡ giây phút yên tĩnh này.

Cuối cùng thiếu niên đã có phản ứng.

Bên trên mí mắt đang nhắm là hàng lông mày rậm run rẩy, ngay sau đó mở ra, bỗng nhiên sáng lên đôi mắt đen nhánh mất kiên nhẫn.

“Đừng gọi nữa.” Ngữ điệu không nhẹ không nặng, kéo dài lười nhác đầy chán ghét.

“Chưa thấy người muốn chết bao giờ à?”

Tống Oanh hoàn toàn ngây người.

Đôi mắt xinh đẹp của cậu không kiên nhẫn lườm cô một cái rồi nhanh chóng nhắm lại, khôi phục bộ dáng trước đó, gió tuyết vẫn như cũ, thiếu niên vùi mình trong lớp tuyết, mặc cho tuyết lớn phủ lấp lấy mình.

Hình ảnh trước mắt vô cùng kỳ quái, nhất thời làm người ta chấn động, Tống Oanh đứng yên hồi lâu mới phản ứng.

Xột xoạt xột xoạt, vang lên nhỏ vụn bên tai.

Tống Oanh lấy một chiếc khăn vuông mới trong túi mua sắm của mình rồi nhẹ nhàng phủ lên mặt hắn, sau đó đứng dậy, tiến vào chung cư.

Trận tuyết trở về tĩnh lặng, khoảng chừng ba phút, thiếu niên nằm đó lấy khăn mặt xuống, tức giận nhíu mày, vỗ vỗ tuyết trên người đứng lên.

Lâm Tống Tiện bị làm phiền nên hào hứng hoàn toàn không có.

Xuất sư bất lợi, hôm nay không thích hợp để chết.

Hắn phiền muộn nghĩ thầm.

Cuối cùng trận tuyết lớn ở Cẩm Thành kết thúc, nghênh đón lập xuân, chưa quá hai ngày, đã đến khai giảng.

Trung học Cẩm Giang có lịch sử lâu đời, giáo viên hùng hậu, phong cách dạy học nghiêm túc, hàng năm tỷ lệ đậu trường tốt lên đến chín mươi phần trăm.

Thủ tục chuyển trường của Tống Oanh rất thuận lợi, cô nộp bảng điểm cho các thầy cô ở văn phòng vô cùng hiền hòa, nhận đồng phục với sách vở, cô cùng Tống Chi Lâm ra ngoài.

Bên ngoài tòa nhà là bồn hoa nhỏ, tiến về cổng trường học phải đi qua bảng thông báo, mặc định mỗi lần lên lớp đều phải đi qua đường bên cạnh, phía trên dán phiếu điểm và hình ảnh chụp học sinh ưu tú.

So với cái này, thứ làm người khác chú ý hơn là toàn bộ tường đều sơn màu xanh da trời, đột phá lại chói sáng. Mặt biển giao thoa bầu trời, bên trong tầng mây màu trắng có một đầu cá voi xuyên qua, cơ thể dường như muốn nhảy ra khỏi bức tường, bên tai còn có thể nghe được tiếng nó than nhỏ.

Tống Oanh nhìn chằm chằm bức họa này trong mắt không giấu được sự kinh ngạc, bên cạnh đồng thời vang lên tiếng Tống Chi Lâm than thở, “Quả nhiên chất lượng dạy học của Cẩm Giang không sai, đã có thể thấy qua sự sáng tạo tiêu biểu của học sinh.”

“Sao bố biết là học sinh vẽ?” Tống Oanh hỏi.

“Bình thường trường học sẽ không mời chuyên gia đến vẽ, mà cái này...” Ông đưa tay chạm vào người cá voi xanh, nói tiếp: “Ẩn giấu khí phách của một thiếu niên.”

Tống Chi Lâm là giáo sư đại học, ông dạy văn học, yêu thích đọc sách, thường nói chuyện mang theo triết lý kỳ lạ, không có nguyên do, nhưng lại khiến người không hiểu tin phục.

Tống Oanh đánh giá lại bức họa trước mắt, trên đầu cá voi xuyên qua, bất ngờ nhìn ra một thiếu niên đứng phía trên đón gió.

Cô lắc đầu, xóa bỏ hình ảnh gây loạn trong đầu.

Ngày đầu khai giảng, Cẩm Giang tổ chức lễ khai giảng theo truyền thống, thầy trò toàn trường tập trung tại hội trường, ô ép thành một nhóm.

Học sinh mặc đồng phục xanh trắng chỉnh tề đứng phía dưới, trên bục thầy hiệu trưởng phát biểu.

Tống Oanh ở lớp mười ban ba, xung quanh đều là khuôn mặt xa lạ, thỉnh thoảng truyền đến tiếng trò chuyện thì thầm.

Nắng ấm sáng sớm, rọi vào người mang theo sự ôn nhu của mùa đông, khiến người ta rất thoải mái.

Lúc Tống Oanh còn thất thần, tiếng loa đã chuyển sang người khác, từ giọng điệu nghiêm khắc biến thành tiếng tức giận bất lực.

“Mấy ngày trước, trường chúng ta có phát sinh một chuyện lớn, một em học sinh khi chưa được cho phép đã vẽ tranh lên tường của trường học.”

“Hành vi không tốt, gây nên ảnh hưởng xấu cho trường học.”

“—— Phía dưới mời Lâm Tống Tiện lớp mười ban ba lên đọc bản kiểm điểm!”

Chốc lát bên cạnh vang lên tiếng bàn tán xôn xao, các giáo viên chủ nhiệm đều không ngoại lệ thảo luận về Lâm Tống Tiện, Tống Oanh mờ mịt ngẩng đầu, trong tầm mắt xuất hiện một vòng màu đỏ chói mắt, giống như lửa, cực nóng bừng bừng.

Tống Oanh cảm nhận ánh mắt mình dường như đang nóng lên.

Đứng trên bục là nam sinh mặc áo khoác jacket màu đỏ chói, xương vai thẳng tắp, dáng cao chân dài, giữa một rừng đồng phục giản dị thì trông cực kì bắt mắt.

Màu đỏ làm nổi bật lên khuôn mặt tươi sáng của thiếu niên, nhào tới ánh nắng trước mắt, cậu mang theo sự kiêu ngạo không trói buộc, chói đến lóa mắt.

“Em xin phép kiểm điểm, bản thân không nên tùy tiện sáng tác làm xấu bảng thông báo của trường học, riêng việc gây nên ảnh hưởng xấu không phải chủ định của em nên bây giờ em muốn làm sáng tỏ, nghệ thuật không có sự phân chia xấu…”

Thiếu niên một tay cầm mic điều chỉnh góc độ, giọng nói lười biếng phát ra, đôi lúc sẽ ngước mắt khóe môi thờ ơ mấp máy, cả người tựa như đang phát biểu một bài thuộc riêng về cậu, mà không phải kiểm điểm bản thân trước toàn thể thầy cô, học sinh.

“Triết học gia cổ Hi Lạp Plato từng nói: Chúng ta không thể dựa vào ý nguyện của bản thân mà soi xét nghệ thuật, cũng không thể dùng thẩm mỹ đóng khung mà bình luận nghệ thuật, mà phải căn cứ vào tác dụng tự thân của nghệ thuật để phát hiện đặc điểm mềm mại của nàng.”

“Cho nên trong mắt các vị là ảnh hưởng trái chiều, chưa hẳn trong mắt người khác đã khó coi, em cảm thấy mình vẽ rất khá, tin rằng phần lớn người khác đều cảm thấy như vậy, các vị tương phản bảo thủ không chịu thay đổi mà giậm chân tại chỗ mới là vấn đề lớn nhất, điểm này mong trường học cải thiện thật tốt…”

“Ầm ——”

Bài phát biểu dừng lại, bị một tạp âm chói tai đánh gãy, ngay sau đó, là lời một giáo viên tức giận dạy dỗ.

Cuối cùng thầy giáo không thể nhịn được nữa.

“Lâm Tống Tiện, em cút xuống đây cho tôi!”

Khuôn mặt thiếu niên vô cùng ngây thơ, đứng thẳng hạ vai rồi đút hai tay vào túi áo khoác, đang hờ hững xuống bục, lại nghe tiếng quát nghiêm khắc sau lưng.

“Còn nữa! Lập tức thay quần áo lộn xộn của em cho tôi, không mặc đúng đồng phục còn dám nói linh tinh!”

Mặt trời rực rỡ nhiệt huyết, phơi lâu có cảm giác choáng váng.

Tống Oanh nghĩ ngợi, cậu ta tên là Lâm Tống Tiện.

So với ngày trong đống tuyết tái nhợt không một tiếng động, hắn trước mắt, tựa như loài thực vật đón ánh nắng để cơ thể khỏe mạnh, mãnh liệt sinh trưởng.

Một mặt hướng về bóng, một mặt hướng về mặt trời.

Lễ khai giảng kết thúc, các ban theo thứ tự quay về lớp học.

Chủ nhiệm ban ba là một thầy trung niên tướng mạo hiền lành, giới thiệu đơn giản, thầy sắp xếp Tống Oanh ở một vị trí khá hẻo lánh, bên cạnh bỏ trống, cô bỏ cặp sách với đồ dùng cá nhân xuống, cảm nhận được ánh nhìn xung quanh.

“Cậu, tự cầu phúc đi.” Nam sinh đeo kính ngồi trước cô rụt đầu nhỏ giọng nói.

Động tác cầm sách của Tống Oanh dừng lại, còn chưa kịp mở miệng, cậu ta đã nhanh chóng uốn éo quay đầu lại, như sợ cô tìm cậu hỏi chuyện.

Lâm Tống Tiện đến tiết ba giờ tiếng anh mới vào lớp, cậu đến muộn, đứng ngay cửa thong thả báo cáo, thầy tiếng anh bất đắc dĩ biểu cảm, ra hiệu cậu tranh thủ về chỗ ngồi.

Tống Oanh kinh ngạc nhìn cậu tiến lại gần, Lâm Tống Tiện đi qua chỗ ngồi trùng điệp đến trước mặt cô, lúc này mới phản ứng được, bàn trống bên cạnh vốn là cậu.

Bọn cô lại ngồi cùng bàn.

Bên cạnh truyền đến tiếng vang.

Lâm Tống Tiện kéo cái ghế ngồi xuống, quần áo của nam sinh mang theo ánh nắng cùng mùi thơm quần áo, hỗn tạp cùng một chỗ, biến thành một loại mùi đặc thù.

Hắn đổi đồng phục, trông gọn gàng hơn nhiều, toát lên mấy phần khí chất.

Lớp Tống Oanh nghe được có chút không quan tâm.

Cô không biết người bên cạnh có còn nhớ cô, người lạ từng gặp mặt một lần, hiện tại trở thành bạn học cùng lớp, giả bộ như không biết lại có chút xấu hổ.

Chỉ là cô rất nhanh buông ý nghĩ này xuống.

Thầy giáo vừa đi, dường như được tháo bỏ xiềng xích, cả lớp lập tức náo động, Phương Kỳ Dương ngồi trước bàn Lâm Tống Tiện nghiêng đầu sang chỗ khác, nháy mắt ra hiệu với hắn.

“Anh Tiện, hôm nay lão Lưu sắp xếp cho anh bạn cùng bàn mới, nhìn qua chưa?” Cậu ta cười mang hàm ý sâu xa, ánh mắt nhìn thẳng về phía Tống Oanh, bị dạng người không che giấu chút nào nhìn chằm chằm vào, cô có hơi mất tự nhiên, mắt nhìn cây bút trong tay.

Cảm giác trở nên nhạy cảm.

Bên cạnh có một ánh mắt dò xét, không quá hai giây, không có gì lạ nói một tiếng, “Ừm.”

“...”

Tống Oanh biết sau này mình nên làm như thế nào rồi.

Cả buổi trưa hai người đều không nói gì, rõ ràng chỉ cách nhau một khoảng cách ngắn ngủi, mà ở giữa lại như cách một bức tường kín vô hình, cắt đứt mọi khả năng.

Cuối cùng gần đến giờ tan học, Tống Oanh xoa cái cổ cứng ngắc, đang suy tư phải chăng nên tìm chủ nhiệm lớp đổi chỗ ngồi.

Vừa tan học cổng trường học không ít người, bên ngoài trường Cẩm Giang là một con đường, bán nhiều loại ăn uống với vật phẩm.

Tống Oanh đeo cặp sách, thấy cách đó không xa có một tiệm văn phòng phẩm, cô kéo dây đai cặp cất bước đi qua, vừa tới bậc thang bên cạnh, siêu thị nhỏ sát vách có mấy người đi tới.

Sáu bảy nam nữ, mặc đồng phục lộn xộn, trong đó một nữ sinh tóc còn nhuộm mấy sợi màu xanh, ngoài ý muốn chính là bên trong có hai gương mặt quen thuộc.

Lâm Tống Tiện miễn cưỡng dựa tường, bên cạnh có người đang nói chuyện với hắn, hắn thả lỏng mặt không chút phản ứng. Phương Kỳ Dương thấy Tống Oanh, ánh mắt sáng lên, lập tức gọi cô lại.

“Này, đây không phải bạn cùng bàn của anh Tiện chúng ta sao, cậu ở đây làm gì vậy?”

Tống Oanh bẩm sinh đã trắng trẻo và trông rất ngoan ngoãn, lúc tự giới thiệu bản thân đã gây ấn tượng khắc sâu.

Nữ sinh đã sớm thay đồng phục xanh lam, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt kĩ càng ôn nhu, mái tóc dài đen nhánh mềm mại được cột thành đuôi ngựa thấp ở sau ót, lộ ra ngoài vài sợi nhỏ, khiến người ta có cảm giác dễ chịu.

Lúc Phương Kỳ Dương nói chuyện với cô đều không tự chủ mà thả mềm ngữ khí, tựa như muốn đùa vui.

“Bạn cùng bàn A Tiện?”

“Chẳng phải trước giờ cậu không ngồi cùng người khác sao? Người này là ai?” Tống Oanh còn chưa kịp trả lời, mấy người kia đã bắt đầu đánh giá cô, ánh mắt không tốt chút nào.

“Lão Lưu An sắp xếp, học sinh chuyển trường.” Phương Kỳ Dương đáp. Trong mấy cái đầu kia, có một nữ sinh tóc nhuộm xanh khó chịu dẫn theo hai người tới trước mặt Tống Oanh, nhìn gần mới phát hiện cô bạn còn trang điểm, kẻ mắt hướng lên.

“Mới tới à.” Cô bạn chậm rãi nói, ánh mắt liếc nhìn xuống, cằm khẽ nhếch.

“Vậy cậu chú ý một chút, A Tiện cậu ấy không thích bị người khác làm phiền, cố gắng yên lặng, biết chưa?”

“...” Tống Oanh trầm mặc.

Cô đứng ở nơi đó, nhìn qua bọn họ trước mặt như nhìn đám học sinh bất lương, trong đầu nhớ lại tin đồn hôm nay nghe được.

“Lâm Tống Tiện, cậu ta không sợ trời không sợ đất, trong trường học không ai dám quản cậu ta.”

“Trước kia cậu ta đánh nhau, nam sinh bị đánh phải nhập viện, ngày thứ hai thì đã nghỉ học, còn cậu ta rất tốt, vẫn là hiệu trưởng tự mình dẫn cậu ta đến trường học.”

“Vừa khai giảng Lâm Tống Tiện không nhớ nhiều tên, gương mặt ngạo man kia đã gây nên một trận oanh động, lúc đó có nữ sinh to gan tỏ tình công khai với cậu ta, về sau bỏ chạy khóc lóc.”

“Tóm lại, trốn học về sớm nộp giấy trắng, các loại... Chuyện mà cậu không nghĩ đến thì không có gì cậu ta không làm được.”

...

“Dùng hai từ khái quát thì là nổi loạn, không bị khát vọng trói buộc, không phải người bình thường mà chúng ta có thể trêu chọc.”

Tống Oanh nghĩ tới đây, bước chân tự giác lui về sau một bước, đúng lúc gật đầu muốn nói, lại thấy kẻ đang dựa ở một bên luôn xem chuyện này không liên quan đến mình, từ đầu đến cuối không hề nói qua lời nào gọi cô lại.

“Này.” Lâm Tống Tiện nhướn mày, giọng nói nhàn nhạt, bình tĩnh đặt câu hỏi.

“Hôm đó cậu phủ khăn lên mặt tôi có ý gì?”

“Muốn tôi an nghỉ?”

*