Tân Lang, Ái

8/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Edit: Summerbreeze Hai người vốn có tình cảm với nhau nhưng lại vì hiểu nhầm mà đều không nói ra. Ngươi khiến ta mang thai rồi lại bỏ đi. Ta chính vì có lỗi với ngươi nên mới không có dũng khí đối mặt …
Xem Thêm

1.

Tiếu Dương thật sự không ngờ bản thân có thể chấp nhận được đám cưới của Cạnh Liệu, Cạnh Liệu chính là thanh mai trúc mã của hắn, hai người cùng nhau lớn lên, từ tiểu học cho đến tận đại học, bọn họ lúc nào cũng giống như một đôi song sinh cùng trứng dính với nhau như hình như bóng, cả ngày quấn quít không rời, hắn đã từng nghĩ chính mình cứ như thế mà ở bên cạnh Cạnh Liễu cho đến suốt đời, cho đến chết, vĩnh viễn cũng không tách ra, nhưng người muốn ở chung cả đời sợ chỉ có duy nhất một mình hắn? Tiếu Dương ảm đạm suy nghĩ.

Tuy rằng hắn đã nghĩ rằng mình sẽ không tham dự cái hôn lễ khiến cho hắn hít thở không thông như thế này, nhưng Tiếu Dương vẫn đến, vừa tiến vào phòng dạ hội đôi mắt liền nhìn thấy Cạnh Liệu, ánh mắt của hắn liền trở nên tham lam, Cạnh Liệu trong trí nhớ với bây giờ cũng không có gì khác nhau, chính là cậu đã trở nên thành thục hơn rất nhiều, cũng tràn ngập hơi thở đàn ông, thân thể hoàn mỹ thon dài, rắn chắc được bao bọc bởi một bộ tây trang màu đen, bên người là cô dâu nhỏ xinh càng làm cho cậu thêm vẻ cao lớn, màu da trắng sữa bởi vì uống một chút rượu mà khuôn mặt đã ửng đỏ, chân mày sắc bén dày đậm hưng phấn đến nhíu lại, càng phát ra vẻ anh khí bức người!

Chính mình đã bao lâu rồi không nhìn thấy cậu? Chắc hẳn là ba năm, từ cái lễ tốt nghiệp đại học cho đến giờ, Cạnh Liệu đã rời khỏi hắn đi qua nước Anh xa xôi, từ đó về sau hai người liền cắt đứt liên lạc, nếu không phải cha mẹ hai bên vẫn còn giữ liên lạc, chỉ sợ ngay cả thiệp mời đám cưới cậu cũng không nhớ mà đưa cho hắn!

Lúc Cạnh Liệu nhìn thấy hắn, giống như có chút ngoài ý muốn, ánh mắt trừng lớn, ý thức được Tiếu Dương đang trắng trợn nhìn mình, cậu tựa hồ có chút xấu hổ, hơi cúi đầu bước qua. Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tiếu Dương hiện lên một nụ cười khổ, chính mình còn có thể mơ tưởng cái gì nữa đây? Cậu không có đuổi hắn đi là đã tốt lắm rồi!

“Tiểu Dương, con đã đến rồi! Nhanh đi lại đây nào!” Mẹ của cậu nhìn thấy Tiếu Dương liền nhiệt tình tiếp đón, kéo Tiếu Dương đi đến trước mặt đôi vợ chồng Cạnh Liệu, cười ha ha nói, “Tiểu Liệu, con xem mẹ có phải rất cẩn thận không, giúp con kêu Tiểu Dương đến đây!”

“Ha ha, vẫn là nhờ công của mẹ.” Cạnh Liệu cười gượng, hiển nhiên cũng không muốn nhìn đến Tiếu Dương, cô dâu có chút tò mò nhìn hắn, bộ dạng của người này so với nữ nhân còn muốn xinh đẹp hơn, tuy rằng so với Cạnh Liễu cao hơn một chút, nhưng lại mang vẻ tinh tế, làn da trắng nõn tương xứng với ngũ quan sắc sảo, đôi mắt trong suốt màu hổ phách, tựa như một vị vương tử, hoàn toàn bất đồng với chú rể, nhịn không được hỏi, “Cạnh Liệu, ai vậy?”

“Hắn là…….” Hà Cạnh Liệu hơi do dự, không biết làm sao để mở miệng, Tiếu Dương liền mở miệng trước, khuôn mặt mê người mỉm cười: “Xin chào, tôi là bạn tốt nhất của Cạnh Liệu, chúng tôi từng là một đôi thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên.”

Dư quang trong khóe mắt nhìn về phía Cạnh Liệu, thấy đối phương tựa hồ vì lời giới thiệu của hắn mà bất mãn, sắc mặt cậu không tốt lắm làm cho nụ cười trên mặt hắn cũng dần ảm đạm, cái cụm từ “bạn tốt nhất” chỉ còn là quá khứ, hiện tại đã không còn như vậy nữa rồi, mà hết thảy cũng là do hắn đã gieo gió gặt bão! Vốn bọn họ có thể suốt đời làm bạn, đều bởi vì lòng tham quá mức của hắn . . . . .

Cô dâu có chút giật mình, thầm oán giận nói với Cạnh Liệu: “Tại sao anh không nói cho em biết?”

“Ha ha…….” Hà Cạnh Liệu cười to che giấu cảm xúc, “Chúng ta ở chung với nhau thì chỉ cần biết chuyện của chúng ta thôi, không đủ sao?”

“Miệng lưỡi trơn tru!” Cô dâu mỉm cười nhéo yêu lên chóp mũi của cậu, làm cho Tiếu Dương ghen tị gần chết, thật sự muốn đẩy nàng ra —- Nhưng mà hắn căn bản không có cái quyền lợi đó, người bị đẩy ra là hắn mới đúng!

“Bất quá, Tiểu Dương nha, con cũng thật là, sau khi tốt nghiệp đại học không đến nhà bác chơi nữa, tuy rằng Tiểu Liệu đã qua nước Anh, nhưng tốt xấu gì bác cũng là người nhìn con lớn lên mà, trước đó không đến thăm cũng không nói, từ khi Tiểu Liệu từ nước Anh trở về, con cũng không xuất hiện qua, nếu lần này bác không đưa thiệp mời cho con, chắc con cứ như thế mà quên chúng ta rồi!” Mẹ Hà oán giận nói.

Tiếu Dương cô đơn nhìn Hà Cạnh Liệu, chua xót thản nhiên tràn ngập trong lời nói: “Làm sao con quên được? Khi Cạnh Liệu đi rồi, con cũng không dám đến quấy rầy……”

“Là chính cậu bỏ đi mới đúng!” Người khác khi nghe lời này đều tưởng là lời nói vui đùa, chỉ có Tiếu Dương mới nghe được sự giận dữ trong đó, cay đắng trong lòng càng đậm, cậu đối với hắn vẫn luôn oán hận, cũng đúng, hắn xứng đáng bị như vậy….

Mẹ Hà nghe thấy sự thiếu thiện ý trong lời nói của con trai, cuống quít hòa giải : “Tiểu Dương có muốn đến nhìn cháu của bác không? Nói gì thì nói, bộ dạng của chái trai thật rất giống với Tiểu Dương đó nha!”

“Cháu trai?” Tiếu Dương mờ mịt nhìn về đôi vợ chồng mới cưới, bọn họ không phải vừa mới kết hôn sao? Tại sao lại có con rồi? Hay là bọn họ đã ‘ăn cơm trước kẻng’?

“Hai người đã có con rồi sao? Chúc mừng…..” Hắn nở nụ cười so với khóc còn khó coi hơn.

Lời hắn vừa mới nói ra làm cho cô dâu xấu hổ, mà Hà Cạnh Liệu đứng bên cạnh lại càng thêm phẫn nộ, nếu không phải đây chính là hôn lễ của cậu, hắn chắc chắn Hà Cạnh Liệu sẽ ra tay hung tợn đánh mình một trận! Hắn đã nói cái gì sai sao?

“Ai nha, con hiểu lầm rồi, Tiểu Niệm là…..” Mẹ Hà gấp gáp mở miệng giải thích, chưa kịp nói xong đã bị Hà Cạnh Liệu ngắt lời, Hà Cạnh Liệu vội vàng thúc giục, “Mẹ, nơi này có con là được rồi, mẹ nên đi chiếu cố Tiểu Niệm đi, con nhìn thấy nó đang buồn ngủ rồi.”

Tiếu Dương hiểu được, Hà Cạnh Liệu không muốn ở trước mặt hắn mà nói quá nhiều chuyện riêng tư của cậu, hắn gần như bị cậu bài xích ra khỏi cuộc sống của cậu, chỉ còn là cái vòng luẩn quẩn bên ngoài!

“Chuyện này…….” Mẹ Hà do dự một chút, nhìn về phía con trai, thấy con trai gật gật đầu, bà đành lên tiếng, “Được, mẹ dỗ Tiểu Niệm ngủ xong lại đến.”

Mẹ Hà đi rồi, Tiếu Dương lập tức cảm thấy chính mình giống như người dư thừa, không biết làm sao để đối mặt với vợ chồng bọn họ, đằng sau có mấy người bạn của cô dâu kéo đến bắt họ uống rượu, Hà Cạnh Liệu liền kéo cô dâu đi tới. Hắn nhìn Hà Cạnh Liệu đùa giỡn, cười nói trong đám người, vui vẻ uống rượu, chồng cười, vợ cười, hắn cảm thấy chính mình cùng Hà Cạnh Liệu bây giờ rất bất đồng.

Hắn nên rời đi, nhưng ánh mắt vẫn cứ dán chặt trên người Hà Cạnh Liệu, làm sao cũng không dứt khói, rõ ràng trong lòng đau đớn muốn chết, hắn lại giống như đang tự ngược đứng ngây ngốc tại chỗ.

“Học trưởng, tại sao không qua bên đây uống rượu?” Đột nhiên có một giọng nói ngại ngùng vang lên, Tiếu Dương nhìn về phía đó, người nam sinh trước mắt này có chút quen thuộc, chính là trong một khoảng thời gian ngắn không cách nào nhớ ra được.

“Học trưởng không nhớ em sao?” Người nọ có vẻ uể oải, bất quá rất nhanh khôi phục lại tinh thần, cười thật tươi nói, “Em chính là Kiều Mạnh Phi, học dưới anh một khóa, trước kia chúng ta còn đá banh cùng nhau mà.”

“A, tôi nhớ ra rồi, là cậu sao.” Tiếu Dương khách sáo nói, làm cho Kiều Mạnh Phi lập tức trở nên hưng phấn, “Không nghĩ rằng học trưởng còn nhớ rõ em! Đi! Chúng ta cùng đi uống rượu!”

Không đợi cho Tiếu Dương cự tuyệt, Kiều Mạnh Phi liền kéo hắn nhập vào đám người, cùng mấy người đó ồn ào cụng ly, Hà Cạnh Hỏa say bỉ tỉ cười như muốn toét da mặt, nhưng khi thấy Tiếu Dương, lập tức khôi phục lại sắc mặt, vẫn cùng mọi người đùa giỡn uống rượu, nhưng thủy chung không thèm để ý đến Tiếu Dương.

Tiếu Dương đương nhiên có thể nhận ra được, nhập trong đám người náo nhiệt, hắn ngoài ý muốn cảm thấy chính mình thật cô độc, muốn quay đầu rồi rời đi thật nhanh, nhưng khi nhìn thấy Hà Cạnh Liệu bị chuốc rượu đến say mèn, ngã trái ngã phải, hắn lại không yên, vội vàng tiến lên chắn rượu cho cậu: “Tôi uống thay cho Cạnh Liệu.”

Hà Cạnh Liệu không thèm liếc nhìn hắn một cái, một phen đẩy hắn ra, tiếp nhận ly rượu, uống còn lợi hại hơn trước, hắn nhìn cậu đến đau lòng, biết rằng chính mình ở trong lòng cậu không còn là Tiếu Dương lúc trước nữa, cho nên không có khả năng khuyên được cậu, càng khuyên lại càng phản tác dụng, thật sự hắn nên rời đi thôi……

Thêm Bình Luận