Chương 1

01

Tốt nghiệp nhiều năm như vậy, tôi không nghĩ tới sẽ gặp lại Dương Cảnh Chi trong hoàn cảnh này.

Lúc mang đĩa trái cây lên, tôi cúi đầu, sợ anh nhìn thấy mặt tôi.

Từ Vãn Tinh ngồi bên cạnh anh.

Trai tài gái sắc, rất xứng đôi.

"Phục vụ." Dương Cảnh Chi gọi tôi, "Bỏ vỏ quả cam đi."

Tôi quay lưng về phía anh và lột bỏ vỏ cam rồi xếp từng lát lại.

Trước kia, lúc tôi thích ăn cam, Dương Cảnh Chi sẽ cắt thay tôi.

Anh ấy bóc cam rất sạch.

Lúc đó tôi nghĩ anh ấy yêu tôi.

Sau này tôi mới biết, đó chỉ là thói quen của anh, lúc anh bóc cam, anh suy nghĩ mọi thứ, chỉ không nhớ đến tôi.

Bốn năm không gặp, giống như cách nửa đời người.

Bằng cách nào đó, khách khứa nói về tình yêu lúc còn sinh viên.

Có người nói: "Nghe nói lúc học đại học Dương tổng có bạn gái, bên nhau tận 4 năm."

Tay tôi khựng lại.

Dương Cảnh Chi "Ừ" một tiếng.

"Tốt thật đó, bốn năm, cả quãng thời đi học luôn."

Dương Cảnh Chi không tiếp lời.

Người nọ có chút xấu hổ, không có gì để nói: "Bốn năm, chắc là rất khó quên đây?"

Không khí bỗng như dòng sông tĩnh lặng.

Không biết qua bao lâu, Dương Cảnh Chi nhẹ nhàng cười.

"Cũng không đến mức."

02

"Cảnh Chi không chán ghét cô ta đã may lắm rồi."

Từ Vãn Tinh thản nhiên giải thích.

"Tôi cùng Cảnh Chi học cùng trường mà, năm đó thật sự là...... haizz, vất vả cho anh ấy. Nếu không phải bạn gái đeo bám, tôi cùng Cảnh Chi đã ở bên nhau lâu rồi!"

"Đúng đúng, Từ tiểu thư là đại minh tinh, bạn gái cũ cho dù tốt đến mấy sao có thể tốt hơn cô được?"

Không khí lại trở nên thân thiện.

Tôi kép thấp vành mũ, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Dao gọt hoa quả cứa vào tay, tôi "A" một tiếng, thu hút sự chú ý của họ.

"Chuyện gì vậy? Ngay cả trái cây cũng cắt không nổi sao?"

Từ Vãn Tinh bực mình nói.

"Tôi xin lỗi, tôi đi đổi đĩa sạch mang đến."

Tôi bưng đĩa lên và chạy.

"Chờ một chút."

Dương Cảnh Chi bỗng nhiên gọi tôi lại.

Anh nói từng chữ một.

"Quay đầu lại đi."

03

Cơ thể tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Một giây, hai giây.

Quản lý đúng lúc đi tới.

"Thật ngại quá, cô gái này của chúng tôi mới tới, công việc còn chưa quen, hôm nay toàn bộ trái cây đều miễn phí cho ngài."

Trưởng phục vụ nháy mắt với tôi: "Còn không mau bưng cái mới đến?"

Tôi vội vã chạy trốn.

Sau đó, chị quản lý nói với tôi.

Lần sau gặp chuyện thông minh một chút, tất cả mọi người đều là người mới tới, nếu bị khiếu nại, đêm nay em đi làm không công đó.

"Cám ơn chị."

"Không cần khách khí, khu VIP kia đặc biệt chú ý, mỗi phòng đều là khách quý, hơn nữa người trẻ tuổi nhất đẹp trai nhất ở phòng giữa, là ông chủ của một công ty khoa học kỹ thuật, chúng ta không trêu nổi đâu."

"Chị, em hơi sợ, có thể giúp em đưa cam qua không?"

"Ừ."

Tôi thấy nhẹ nhõm.

Nếu như nói, trên thế giới này có người nào, sớm đã đắc tội Dương Cảnh Chi người đó chính là tôi.

Tôi chính là người bạn gái đáng ghét mà anh nói.